Chuyên mục: Trang Thơ Hán Việt
Thơ Đường Luật: Thất Ngôn Bát Cú, Ngũ Ngôn với bản chuyển dịch ra Nôm
Tuổi trội ngũ tuần, tật chẳng chừa,
Trự Trào Bài 2
8 Bài Tự Trào – Bài 2
Mạnh Như Thần: Tuổi 60
Sáu mươi mã lực mạnh như thần,
Chạy bộ mười miles chửa mỏi chân.
Cưỡi ngựa bung cương, phi bốn vó,
Vác cày qua núi, cuốc năm vần.
Cóc cần Hải Cẩu phù hơi sức,
Chẳng cậy Sâm Nhung bổ cốt gân.
Điện Bắc Cung Nam quần đến sáng,
Thế mà vẫn khỏe tợ trai tân.
Mậu Tý/Jan/2008
Tự Trào Bài 1
8 Bài Tự Trào – Bài 1
Tật Chẳng Chừa: Tuổi 58
Tuổi trội ngũ tuần, tật chẳng chừa,
Phong lưu thơ rượu cứ cù cưa.
Leo đèo đổ dốc hơi không thiếu,
Cuốc bộ chạy đua sức có thừa.
Nếu phải đêm ba gieo sóng gió,
Hay là ngày bảy hứng mây mưa.
Cốt gân vẫn đủ tuôn năm vận,
Khí lực quá dư lúc cấy, bừa.
Bính Tuất/2006.
Thơ HV. Nhật Xuất
日 出
山露紅球霜霧輕,
秋風蝴蝶激花情。
莫愁遇困前途岸,
笑傲誰知步過程。
唐詩-東天哲
聖荷西-4月15日2025
![]()
Chuyển Ngữ: Nhật Xuất
Sơn lộ hồng cầu sương vụ khinh,
Thu phong hồ điệp kích hoa tình.
Mạc sầu ngộ khốn tiền đồ ngạn,
Tiếu ngạo thùy tri bộ quá trình.
Dịch Thơ: Mặt Trời Mọc
Vầng hồng ló dạng lấn màn sương,
Bướm cợt vờn hoa gió reo khắp vườn.
Ngại gì gặp khốn bờ đang đến,
Cười khẽ, ung dung chân bước giáp nẻo đường
Cùng Nhạn
Dẫn nhập nguyên nhân bài thơ này: số là vào năm 1997, lúc đó tôi có dịp qua bang Kansas thăm thú một người bạn, ngày hôm sau đúng vào dịp lễ Noel, nên ông bạn có tổ chức một tiệc vui đơn giản (bỏ túi), chỉ chút ít thức ăn và beer rượu và gia chủ có mời gia đình của Nhạn, (người con gái là chủ đề của bài thơ này) đến dự. Nhắc đến đây tôi còn cảm thấy tự xấu hổ, bởi vì tự lúc bấy giờ, chính mình lại tự trồng cây si với một đối tượng đáng tuổi em cháu, vì dung mạo của Nàng dịu dàng, mộc mạc nhưng không kém vẻ yêu kiều trong nét đẹp rất Chân Quê của cô thôn nữ gió nội hương đồng, và nàng có tên là Nhạn, cho nên bài thơ này tôi lấy tựa đề: “Cùng Nhạn” là nguyên nhân đó, và hôm ấy tôi có viết tay bài thơ này trao tận tay nàng sau buổi tiệc chia tay ra về, câu chuyện là như thế đó.
Thứ đến, bài thơ hôm nay chủ ý nhắc nhớ lại kỷ niệm cảm tình riêng xa xưa của chính mình, rất khó quên, nên tôi post lên đây cốt để chia sẻ cùng các bạn, chủ ý chỉ để đọc vui chơi trong lúc nhàn nhã, chớ không ngoài mục đích nào khác.
Trân trọng
Cùng Nhạn
Người đâu mới gặp đã vương tơ,
Hốt cả hồn Ta đến thẫn thờ.
Với ánh mắt huyền bao kẻ ước,
Cùng bờ môi mọng lắm người mơ.
Nôn nao nỗi nhớ từ hôm đó,
Rạo rực niềm yêu lúc bấy giờ.
Này Nhạn, con tim Qua đã lỡ…
Y… nàng với tất cả tình thơ.
San Jose – Dec 1997
Khúc Tiêu Tương
潚 湘 曲
斜陽閃閃滴絲涼,
枯葉徘徊落滿堂。
蝶弄西湖花展色,
蜂尋秋菊粉凝香。
嵿坡安子雲纏雪,
崖岸銀河燕繞霜。
一抱情癡千盌少,
吮愁悲竹曲潚湘。
唐 詩 東 天 哲
聖荷西 /甲辰年/元月25日2023年
![]()
Chuyển Ngữ:
TIÊU TƯƠNG KHÚC
Tà dương thiểm thiểm trích ti lương,
Khô diệp bồi hồi lạc mãn đường.
Điệp lộng tây hồ hoa triển sắc,
Phong tầm thu cúc phấn ngưng hương.
Lĩnh pha An Tử vân triền tuyết,
Nhai ngạn Ngân Hà yến nhiễu sương.
Nhất bão tình si thiên oản thiểu.
Duyện sầu bi trúc khúc tiêu tương.
Dịch Thơ:
Khúc Tiêu Tương
Nắng chiều từng sợi nhả tơ vương,
Lơ lửng lá khô rải khắp đường.
Bướm lượn hồ sen hoa trổ sắc,
Ong vờn nhụy cúc phấn xông hương.
Trên đồi Yên Tử mây đùa tuyết,
Dưới dải Ngân Hà én cợt sương.
Ôm khối tình si bên chén rượu,
Ngậm sầu sáo trỗi Khúc Tiêu Tương.
San Jose-Giáp Thìn/Jan 25/2023
Nhấn vào link này để đọc lời Diễn Giải
https://dongthientriet.com/2025/03/dien-giai-y-nghia-ktt/
Cô Lái Đò

CÔ LÁI ĐÒ
Cô lái đò ơi! cô lái đò!
Thuyền cô đưa đón qua bờ bên đây.
Lúc sang sông, khách nhớ hoài,
Nhớ bờ môi mọng, trâm cài tóc mây.
Ngẩn nhìn đôi mắt thơ ngây,
Dẫn hồn tôi nhập men say ngất người.
Hương trời sắc nước thắm tươi,
Khiến lòng chín cảm mà mười nhớ thương.
Tương tư như đã mở đường,
Ngấm vào huyết quản, đêm thường mộng mơ.
Kể từ hôm ấy đến giờ,
Bước chân qua bến, lên bờ đã yêu.
Tháng sau vào một buổi chiều,
Thẫn thờ ôm một khối yêu trong lòng.
Nặng nề định quẩy sang sông,
Tặng cho cô gái tấm lòng của tôi.
Đến khi vỡ lẽ ra rồi,
Mới hay cô lái đã rời đò ngang.
Bẽ bàng, mộng ước dở dang,
Bởi cô lái đã sang ngang vội vàng.
Ba mươi ngày, chuỗi thời gian,
Như ba thế kỷ nhói ran lòng này.
Đêm nay bên chén rượu cay,
Tôi ngồi đếm giọt sầu đầy trong tim.
ĐôngThiênTriết
鑪山
鑪山
鑪山煙鎖浙江潮,
未到平生恨不消。
到得本來無別事,
鑪山煙鎖浙江潮。
蘇 軾
羅仲霍 – Bài thơ của La Trọng Hoắc
關 前 戎 馬 湖 塵 起,
海 內 風 雲 大 劫 初。
安 得 美 人 共 協 骨,
香 囔 寶 劍 好 隨 餘。
羅仲霍
Quan tiền nhung mã hồ trần khởi,
Hải nội phong vân đại kiếp sơ.
An đắc mỹ nhân cộng hiệp cốt,
Hương nang bảo kiếm hảo tùy dư
(Dịch Nôm)
Bụi ngựa bậm xe mờ trước cửa,
Giông to bão lớn thổi đầy trời.
Xương này chửa biết cùng ai liệm,
Gươm báu trong bao há để rời.
La Trọng hoắc
鵑 泣 Quyên Khấp!
(四絕七言詩)
鵑 泣
浮雲煙霧燾山涯,
異處斜曛故里懷。
觸景枯殘愁借酒,
舉頭南向淚悲哀。
路邊忙碌年輕壯,
投筆從戎聚義臺。
肺痛聞魂鵑泣國,
故鄉危急北侵來。
東天哲 2月20日2019年








Bạn phải đăng nhập để bình luận.