Gõ Đầu Trẻ
“Gõ” Đầu Trẻ
Nghề “Gõ đầu trẻ” đúng như danh xưng của nó, nếu không “gõ” vào học sinh thì không phải nghề dạy học!
Vì thế cô giáo tròn mắt:
– Không đánh thì tụi nó leo lên đầu mình ngồi sao! Học sinh phần lớn lơ đãng, ham chơi. Nếu không đánh… chút để giữ kỷ luật nề nếp thì loạn ngay. Đố đứa nào học hành đàng hoàng nổi.
Cô lắc đầu chán nản:
– Ôi mệt lắm. Giáo viên trông nom một lớp độ bốn chục học sinh. Làm sao để không những mỗi năm chúng lên lớp đều đều, điểm cao, thi đâu đậu đó, học thật giỏi và tính tình thật ngoan ngoãn. Phụ huynh cứ ném con cái vào trường là khoán trắng việc dạy dỗ, uốn nắn trẻ cho giáo viên. Tốt không sao vì đó là công việc của giáo viên. Không tốt thì giáo viên lãnh đủ, nhận mọi chỉ trích…
Chẳng phải giáo viên chỉ tập trung mỗi việc dạy học đâu mà còn đủ thứ giáo án, phong trào, thi đua… tối mắt tối mũi. Lũ học sinh đang tuổi hiếu động, đâu có ngoan ngoãn vâng lời cho công việc học hành trong trường lớp được mau mắn trôi chảy. Cho nên nếu không viện đến câu “Thương cho roi cho vọt” vẫn đúng ở mọi thời, ngay cả thời nay, thì khó làm nghề dạy học được! Khi kết quả học tập không khá, con cái không vâng lời, phụ huynh luôn luôn đổ thừa hết cho giáo viên. Đủ thứ áp lực dồn lên đầu nên đôi khi họ khó giữ bình tĩnh để đối xử với học sinh theo đúng phương pháp sư phạm. Khi đó giáo viên quay sang trút bực bội lên đầu lũ trẻ dưới quyền. Có đủ thứ chuyện để “gõ” học sinh là vậy.
Các bé ở trường mầm non, mẫu giáo bị phạt khi ăn chậm, khi không chú ý làm theo hướng dẫn của giáo viên… Có bé bị tát vào má, đánh vào mông.
Hiện nay nhiều trường nhà trẻ mẫu giáo có gắn camera nhưng không phải vì thế mà tránh được bạo hành. Cô giáo ở trường mầm non quận 3 túm đầu trẻ, tát trẻ ngã dúi dụi. Cô đút rất nhanh, khi bé ói, cô túm đầu cho bé ói vào tô thức ăn rồi đút tiếp. Chắc là khẩu phần đã chia có giới hạn nên không có dư bù cho phần bé ói ra!
Một cô giáo ở Ninh Bình đánh trẻ mầm non tới tấp, kéo lê dưới nền gạch. Cô khác ở Đồng nai tát trẻ 2 tuổi 31 cái. Mặc dù học phí tư thục mầm non khá mắc: 20 triệu/tháng nhưng cô vẫn đẩy, kéo, nhốt bé mầm non vào tủ quần áo…
Khang, sinh viên năm thứ ba cho biết vẫn không thể nào quên thuở nhỏ cảm giác khi đi nhà trẻ thường bị cô dọa treo lên quạt trần hay cho ông kẹ bắt. Cứ nhìn lên chiếc quạt chạy vù vù trên trần nhà là các em bé đủ khiếp hãi, cả ông kẹ không rõ mặt mũi vẫn luôn là hung thần trong thế giới bé thơ. Dọa nạt cũng là một cách “đánh” học sinh, một hình thức bạo lực tinh thần vậy.
Dễ bị phạt nhất là học sinh ở bậc tiểu học.
Có rất nhiều vi phạm để bị “gõ”. Ví dụ không cắt móng tay. Mỗi học sinh xòe hai bàn tay đặt trên bàn để cô kiểm tra. Ai để móng tay dài một khẻ, con trai tóc để đuôi rùa tức là tóc hớt bình thường nhưng chừa lại một cái đuôi dài nhỏ xíu đàng sau nhìn rất “ăn chơi” cũng bị một khẻ, làm bể bình bông, giờ ra chơi chạy ngang qua phòng hiệu trưởng chửi thề… đều ăn khẻ cả, hoặc là giờ vào học, vừa đi vừa nói chuyện trên cầu thang… Theo nội quy, khi xếp hàng, học sinh phải tuyệt đối im lặng. Nếu chuyện trò dẫn đến đùa giỡn khiến hàng lối không giữ được ngay ngắn, nhìn không nghiêm trang, đẹp mắt… Ăn khẻ luôn…
Có giáo viên khẻ nhè nhẹ nhưng cũng có người giáng thẳng cánh khiến lòng bàn tay học sinh bị đánh đỏ ửng hồi lâu. Dù sao khi tan học về nhà thì chỗ tay đó hết nổi lằn rồi, phụ huynh kiểm tra khó thấy chứng cớ để đi kiện.
Khẻ tay là hình phạt phổ biến trong trường học. Hồi đó đa số giáo viên đều sở hữu một cây thước kẻ kè kè bên mình. Ai từng đi học mà không biết đến cây thước ngàn đời này. Ngày xửa ngày xưa chính là cây thước gỗ sơn hai hoặc ba màu, vuông bốn cạnh, trên thước có vạch số dài 30cm cả giáo viên và học sinh đều dùng. Ngày nay, học sinh dùng dùng thước mica vì thước gỗ không tiện lợi, dùng lâu ngày sẽ bị phai số, dễ bám bẩn và tùy thời tiết, gỗ xấu có thể cong, gạch không còn thẳng hàng. Thước gỗ rất tiện lợi vì ngoài công dụng gạch hàng, số đo kẻ hàng, giáo viên còn dùng để chỉ bảng, đập mạnh để nhắc nhở sự chú ý của học sinh và khi cần thì khẻ tay. Thật ra cây thước gỗ ấy từ lâu đã bị đào thải, không còn trong cặp giáo viên, giống như cây roi mây, từ lâu chẳng ai dùng mặc dù ở hàng bán chổi vẫn thấy bày bó roi mây. Thước gỗ nhìn xưa quá, bây giờ người ta thích dùng cây ăng ten chỉ bài trên bảng hơn, có thể kéo dài hay thu lại cất gọn trong cặp, nhìn màu trắng, sáng loáng đẹp mắt hơn thước gỗ ngắn ngủn và mau xuống màu.
Vả lại, thước gỗ dần hiếm, không còn ai bán nên vài thầy cô dùng một cây thước gỗ bản rộng hẳn nguồn gôc là thước may dùng để đo vải cắt quần áo. Thứ này quất đau lắm nên thường chỉ dùng đập mạnh lên bảng hay bàn tạo nên tiếng động chan chát rất to đầy vẻ thị uy.
Cách đây mấy chục năm, giáo viên vẫn bắt học sinh nằm úp trên bục đánh lên mông, kế thừa cách mấy ông già xưa buộc con cháu nằm dài trên phản quất roi dạy dỗ. Cho nên mới có chuyện vui cậu bé sợ bị cha đánh đã láu lỉnh độn mo cau vào quần để tránh đòn đau. Hình phạt ấy “xưa” rồi, xưa như cây roi mây hay thước gỗ. Nay có nhiều cách phạt, không có con nít nào chịu nằm yên cho người lớn đánh cả.
Chuyện gì cũng bị phạt. Giờ thủ công bỏ quên kéo, nói chuyện trong lớp… nhất là không thuộc bài và không làm bài.
Cô giáo lại than thở:
– Nếu không đánh thì mình làm gì có thời giờ đi năn nỉ từng đứa?
Đọc thêm
08/01/2026
Xứ ta là xứ võ thuật và võ đạo. Cho nên người người học võ cũng có học môn võ thần hay nói nôm na…
01/01/2026
Người ngoại quốc khi đến VN thường có chung nhận xét là do ít chơi thể dục, thể thao nên thanh niên…
19/12/2025
Ở Việt Nam, tiền cắc tiền xu rất lâu rồi đã biến mất trên thị trường giao dịch. Và tờ tiền giấy giá…
14/12/2025
Xe đạp không chỉ là một phương tiện di chuyển mà còn mang nhiều ưu điểm khác: như một môn thể dục…
Một lớp mấy chục học sinh khó mà theo sát từng em để giải quyết từng trường hợp vi phạm nội quy nho nhỏ.
Thật ra giáo viên cũng không thường đánh học sinh. Có nhiều cách phạt phổ biến hơn như thụt dầu, chép phạt…
Những hình thức này cũng có khi bị lạm dụng, giáo viên quá tay gây hậu quả nặng nề.Thay vì thụt dầu chừng năm, mười cái có tính nhắc nhở thì một cô giáo ở Bến Tre bắt học sinh thụt đến lần thứ 250 khiến em liệt cả chân. Chở vào bệnh viên mới hay học sinh chấn thương cơ đùi và dây chằng cột sống. Giáo viên khác ở Thái Nguyên bắt học viên chạy 200 lần quanh sân, mỗi vòng gần 400mét. Nếu chính thầy cô ra tay xem chừng tội lỗi quá nên một giáo viên lớp 4 ở tỉnh Thái Bình cho cả lớp, 33 học sinh tát vào mặt một bạn về tội để quên cuốn sổ thi đua ở nhà. Kết quả em học sinh nạn nhân cũng phải nằm bệnh viện mười ngày. Hình phạt khác không thuộc bài chép phạt một trăm lần. Chép cứng cả tay mà bài vẫn không hiểu, miệt mài chép phạt nên không có thời giờ học bài mới. Thế là lại tiếp tục chép phạt triền miên.
Đó vẫn là những hình phạt nhẹ nhàng. Một học sinh lớp 5 ở Đồng Tháp vì bị nghi lấy bốn mươi tám ngàn đồng tiền quỹ mà bị ép cung đến rối loạn tâm thần, em lớp trường ở Hà Tây bị thầy tát đến vỡ mặt đồng hồ và bắt quỳ…, một học sinh ở trường Đà Lạt bị thầy đánh rạn xương mũi và chấn thương ổ bụng. Nhẹ hơn chút, học sinh lớp 1 mang đồ chơi vào lớp chơi trong giờ toán khiến cô giáo xoắn tai và vỗ đầu, vỗ lưng gây bầm tím…
Lên đến trung học, có vẻ giáo viên hầu như không đánh nữa vì sẽ vấp phải sự phản ứng của học sinh đã lớn tuổi.
Trường nào có giám thị đông đảo thì giáo viên nhường quyền trừng phạt qua cho giám thị, như vậy đỡ mang tiếng hành hạ học sinh. Những trường kỷ luật nghiêm khắc không đánh học sinh mà thường đuổi học và mời phụ huynh đến nói chuyện. Phụ huynh phải đi làm bận bịu, lui tới trường hoài thật mất thời giờ phiền toái nên cách phạt này tuy khá hiệu nghiệm nhưng lại rất mất công cho cả hai bên.
Thật ra ngày nay số giáo viên đánh học sinh rất ít. Do bị khống chế ở sự kiểm điểm, ở phong trào thi đua quy ra mức thưởng, tăng lương, các biện pháp kỷ luật. Không kể học sinh phản ứng mạnh hoặc phụ huynh làm dữ nên giáo viên không dám ra tay. Cô giáo đánh bầm xước một bé gái lớp mầm ở Bình Tân, phụ huynh đòi phạt 10 triệu đồng nhưng sau nhiều cuộc thương lượng, số tiền “bồi thường tổn thất tinh thần” được đẩy lên 100 triệu đồng
Tuy nhiên theo thói quen giáo dục Á Đông xưa, nhiều người lớn vẫn cảm thấy có quyền đét con nít. Nhiều khi đưa tới kết quả bất ngờ. Hôm qua, một giáo viên tiểu học về nhà kể câu chuyện nóng hổi:
– Nghe học sinh chửi thề, mình khẻ nhẹ liền một thước giải quyết cho xong chứ thời giờ đâu bắt làm bản kiểm điểm này nọ. Ai dè nó lên phòng Hiệu Trưởng mách liền. Hiệu trưởng đập cho mình một trận tơi bời, hăm cắt lao động tiên tiến. Mà mất tiên tiến là mất thưởng, kéo dài thời gian tăng bậc lương… Thay vì nó viết kiểm điểm, té ra mình viết một kiểm điểm nhận lỗi, hứa không tái phạm…
Cô khổ sở phân bua:
– Con nít thật rắn mắt. Mình nói rã miệng tụi nó đâu có nghe. Chương trình học thì nặng nề. Học sinh không học thì giáo viên lãnh hậu quả. Cứ trông vào kết quả học tập và mức độ vi phạm kỷ luật của học sinh mà giáo viên bị đánh giá, bị phê bình…
Nói cho đúng, giáo dục hiện nay đâu phải thời ông đồ dạy học chi, hồ, giả, dã nữa. Ngày xưa vốn trọng vị trí Quân Sư Phụ. Thầy đứng cao hơn cả cha mẹ. Nay đạo lý Khổng mạnh không còn, học sinh được tôn trọng ngang như người lớn. Có cả một bộ luật Quyền Trẻ Em được đưa vào chương trình của tiểu học. Chỉ có điều ý thức về quyền đó như thế nào là vấn đề còn nhiều bàn cãi.
Thành thử giáo viên dĩ nhiên không được phép đánh học sinh nhưng ngược lại, rất nhiều trường hợp học sinh đánh giáo viên. Nóng nảy chốc lát phạt học sinh coi chừng bị trả đũa ngay lập tức.
Ngày xưa, học sinh “trả thù” giáo viên thường thấy nhất bằng cách lén xì lốp xe của thày cô, viết bậy lên tường, vẩy mực vào tà áo dài của cô giáo… Những cách đó dần dần trở nên quá hiền, chẳng học sinh nào làm. Lũ học trò không tìm những trò tinh nghịch mà thiên về bạo lực. Bây giờ thì nặng rồi. Đánh học trò coi chừng tính mạng đấy. Coi thi bắt tại trận học sinh cóp- pi, ra về coi chừng nó lụi cho một dao, hoặc kêu cả nhà ra xin thầy cô… tí huyết. Nhất là khi phụ huynh của học sinh là chức sắc. Rất nhiều trường hợp khi nghe học sinh về nhà kể chuyện bị phạt trong trường, phụ huynh đã kéo cả nhà đến tận trường hành hung giáo viên.
Đó là trường hợp lớp nhỏ, còn học sinh ở các lớp lớn hơn thường rủ bạn bè, thậm chí tự mình đón đường đánh giáo viên. Giáo viên môn Hóa học ở Phan Rang bị một học sinh lớp 11chặn đường đánh thương tích chỉ vì trong giờ học nhắc nhở em này làm bài.
Trước kia, các trường học thường treo câu “tiên học lễ, hậu học văn” ngay trên tường. Một thời gian dài, câu ấy bị xóa đi. Nay, vấn đề đạo đức trường học được nêu ra nên thấy xuất hiện lại trong một số trường.
Không kể nhiều trường học phí cao. Quảng cáo dữ lắm mới chiêu sinh đủ sĩ số. “Khách hàng là thượng đế” nên nhà trường phải tìm đủ mọi cách giữ học sinh. Vì vậy cũng sinh ra tình trạng học sinh đâm lờn, coi thường thày cô. Chỉ cần học sinh hay phụ huynh kêu ca, than phiền là giáo viên bị đuổi việc ngay.
Thành thử nhiều giáo viên cũng tự nhủ thôi thôi thời buổi “tự do bình đẳng” nhịn cho lành!
Saigon cô nương
Nguồn: Thời Báo
The Vietnamese Newspaper
Trung Quốc đặt cược vào sự sụp đổ của phương Tây ?
Trung Quốc đặt cược vào sự sụp đổ của phương Tây?
Bên cạnh hồ sơ chiến tranh Ukraina, xung đột Mỹ – Venezuela …, Trung Quốc, với những thành tích vượt trội và những thách thức đặt ra cho phương Tây, trong những ngày cuối năm 2025, đầu năm 2026 đặc biệt thu hút sự quan tâm của báo giới Pháp.
Đăng ngày: Sửa đổi ngày: 10 phútThời gian đọc
(Ảnh tư liệu) – Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình, tại Đại lễ đường Nhân dân, Bắc Kinh, ngày 12/11/2025. AP – Maxim Shemetov
Thùy Dương
Tương quan phương Tây – Trung Quốc
Học giả Đan Vương từng làm việc tại Trung tâm Paul Tsai về Trung Quốc tại Đại học Yale, sau này là cộng tác viên nghiên cứu tại Viện Hoover thuộc Đại học Stanford, và là tác giả cuốn sách « Breakneck: China’s Quest to Engineer the Future », được xem là chuyên gia có một trong những cái nhìn sâu sắc nhất về Trung Quốc đương đại.
Trong bài trả lời phỏng vấn tạp chí Pháp Le Point có tựa đề « Trung Quốc muốn làm tất cả mọi thứ và tự mình làm tất cả », chuyên gia Đan Vương khẳng định Trung Quốc rất giỏi trong việc tạo cho người dân cảm giác rằng tương lai rõ ràng sẽ tốt đẹp hơn hiện tại. Tại các thành phố lớn như Thượng Hải, Quế Dương … các ga tàu điện ngầm mới, công viên mới xuất hiện, không khí trong lành hơn, ở vùng nông thôn, nhiều cầu và đường sắt cao tốc hơn. Cuộc sống ở Trung Quốc đã thực sự được cải thiện trong những năm gần đây, và người Trung Quốc kỳ vọng điều này sẽ tiếp tục. Đây là sức mạnh của mô hình của Trung Quốc : kết hợp tăng trưởng kinh tế với sự kiên định chính trị của đảng Cộng Sản.
Mỗi quốc gia đều muốn tự thể hiện mình là một cường quốc công nghệ, nhưng người Trung Quốc thực sự tin vào điều đó. Họ biết rằng « thế kỷ ô nhục » của Trung Quốc bắt nguồn từ việc các đế quốc châu Âu và Nhật Bản có công nghệ, còn họ thì không. Đó là lý do tại sao họ bị ám ảnh về việc phải xây dựng một hệ thống công nghệ tự động : năng lượng hạt nhân, sức mạnh hải quân, xe điện và trí tuệ nhân tạo … Trung Quốc muốn làm tất cả mọi thứ, và tự mình làm tất cả. Họ thậm chí đã đạt tới đỉnh về sử dụng dầu lửa, tức là lượng dầu lửa tiêu thụ bắt đầu giảm đi, một phần nhờ vào việc chuyển sang sử dụng xe điện hiệu suất cao, không sử dụng khí đốt nhập từ Trung Đông mà sử dụng than đá, phong điện, quang điện và điện hạt nhân do chính Trung Quốc sản xuất.
Phương Tây ở vị thế tương tự Trung Quốc 30 năm trước
Trung Quốc nhận thức được về việc chung sống với một thế giới đầy thách thức, cạnh tranh khốc liệt, và họ đáp trả bằng sự tăng trưởng và công nghệ. Ví dụ : Khác với Nhật Bản, Trung Quốc đã mở cửa cho các tập đoàn nước ngoài, như Walmart, Apple, Tesla, đến xây dựng nhà máy tại Trung Quốc, chuyển giao bí quyết và đào tạo công nhân Trung Quốc có khả năng sản xuất ra những sản phẩm tốt nhất thế giới.
Đối với nhà nghiên cứu Đan Vương, đó vừa là dấu hiệu của sự khiêm tốn, vừa là một chiến lược học hỏi. Và giờ đây, đến lượt phương Tây thấy mình ở vị thế tương tự như Trung Quốc cách nay 30 năm : phương Tây phải mời những người đã làm chủ công nghệ đến và học cách làm như họ.
Ông Đan Vương cũng cho rằng châu Âu và Mỹ chưa biết đủ về những điều tốt đẹp nhất mà châu Á mang lại. Người Pháp yêu Tokyo, nhiều người đến thăm Seoul hay Đài Bắc, nhưng đa phần Trung Quốc thì vẫn chưa được biết đến và còn bị đánh giá thấp.
Tình hình nội bộ Trung Quốc
Trả lời câu hỏi « Phải chăng các lực lượng dân chủ đã hoàn toàn biến mất ở Trung Quốc? », chuyên gia Đan Vương nhận định lực lượng này rất yếu. Nhìn chung, các cuộc biểu tình, nếu xẩy ra, thường xoay quanh các vấn đề cụ thể và cấp bách : việc xây dựng nhà máy đốt rác trong một khu dân cư, việc mất tiền trong một vụ bê bối ngân hàng … Nhưng rất ít cuộc biểu tình tại Trung Quốc nhắm vào bản chất của hệ thống chính trị. Những cuộc biểu tình kiểu này bị giám sát và đàn áp rất nghiêm ngặt.
Liên quan đến các cuộc thanh trừng gần đây trong quân đội Trung Quốc, ông Đan Vương cho biết, điều gây ấn tượng nhất cho ông là sự bí ẩn chính trị tuyệt đối ở Trung Quốc. Ví dụ, ở Washington, người ta nói chuyện, bình luận tình hình, đảng Dân Chủ làm rò rỉ thông tin chống đảng Cộng Hòa và ngược lại, nhưng ở Bắc Kinh thì trái lại, ngay cả trong Bộ Chính Trị, gồm 23 thành viên, rất ít người thực sự biết Tập Cận Bình nghĩ gì. Hệ thống chính trị Trung Quốc là một hộp đen : một thế giới bí mật mà những người thực sự hiểu rõ sẽ không bao giờ thảo luận với các chuyên gia hay giới báo chí. Và đối với nhà nghiên cứu Đan Vương, tất cả điều này chứng minh Tập Cận Bình hiện giờ đang nắm giữ quyền hành rất lớn và áp đặt ý muốn của mình một cách tuyệt đối.
Sức mạnh thực sự của quân đội Trung Quốc
Sức mạnh quân sự của Trung Quốc dựa trên một nền tảng công nghiệp khổng lồ mà họ có thể tái sử dụng để sản xuất nhiều linh kiện quân sự thiết yếu. Hiện nay, Trung Quốc sản xuất một số lượng lớn drone, được cả Nga và Ukraina sử dụng để tiêu diệt đối phương.
Trung Quốc cũng sở hữu năng lực hải quân rất lớn. Có một câu nói nổi tiếng : « Số lượng tự nó đã là chất lượng ». Ví dụ, trong những năm 1940, Nhật Bản đã chế tạo những chiếc tàu chiến và tàu sân bay đáng gờm, nhưng chỉ 2 chiếc mỗi năm, trong khi Mỹ, nhờ ưu thế công nghiệp vượt trội, có thể áp đảo bất kỳ hệ thống tinh vi nào của Nhật Bản. Đối với chuyên gia Đan Vương, hiện giờ dường như Mỹ đang ở vị thế tương tự như Hải quân Đế quốc Nhật Bản thời trước : Mỹ chế tạo một vài hệ thống rất tinh vi, nhưng Trung Quốc đang chế tạo hơn thế rất nhiều. Trung Quốc đang đóng 1.500 tàu, chủ yếu là tàu thương mại, trong khi Hoa Kỳ chỉ có 5 tàu.
Lhông thể xác định được khả năng sẵn sàng chiến đấu của quân đội Trung Quốc. Không ai biết câu trả lời cho câu hỏi này, ngay cả Tập Cận Bình cũng không. Nhưng có thể khẳng định chắc chắn rằng Trung Quốc có khả năng vượt xa phương Tây trong lĩnh vực đóng tàu. Theo ông Đan Vương, đây là lợi thế bền vững nhất của Trung Quốc.
Dĩ nhiên là Bắc Kinh muốn sáp nhập Đài Loan. Nhưng hiện giờ một câu hỏi thường được đặt ra là Bắc Kinh muốn chinh phục thêm bao nhiêu lãnh thổ nữa. Ông Đan Vương cho rằng Trung Quốc muốn thống trị toàn bộ khu vực Đông Nam Á. Tập Cận Bình muốn các nhà lãnh đạo của Malaysia, Philippines và Singapore đến Bắc Kinh và cúi đầu trước mình, viễn cảnh khiến Nhật Bản choáng váng. Đối với phương Tây, câu hỏi đặt ra là họ sẵn sàng làm gì để ngăn chặn Trung Quốc thống trị các nước láng giềng.
Trung Quốc đặt cược vào sự sụp đổ của phương Tây
Đó quả thực là một trong những chiến lược của Bắc Kinh. Trung Quốc tin rằng phương Tây hàm chứa đầy rẫy mâu thuẫn, sẽ sớm sụp đổ, và bản thân các nền dân chủ thì không ổn định. Cũng theo Bắc Kinh, Donald Trump là một người thất thường, đến mức không chỉ đang phá hủy nước Mỹ mà còn triệt tiêu cả hệ thống liên minh phương Tây, thung lũng Silicon tạo ra quá nhiều công nghệ, rồi lại tung ra thị trường, tạo ra một loại « mớ hỗn độn não bộ », tất cả những video ngắn do AI tạo ra mà mọi người yêu thích sẽ khiến phương Tây tự sụp đổ. Tuy nhiên, theo phân tích của chuyên gia Đan Vương, những điều kể trên ít có khả năng xảy ra : Trung Quốc đánh giá thấp sự vững mạnh của các thể chế phương Tây.
Cảm giác bất an, bấp bênh thường trực
Nhiều người Trung Quốc cho con cái đi du học tại các trường đại học Mỹ, kể cả Tập Cận Bình cũng cho con gái đi học ở Đại học Harvard. Cho dù chuyện giới tinh hoa toàn cầu gửi con cái đến các trường đại học danh giá Harvard, Stanford, Yale … là rất phổ biến, nhưng chuyên gia Đan Vương nhấn mạnh là ở Trung Quốc, rất ít người cảm thấy thực sự an toàn, kể cả các nhân vật có vai vế ở Bắc Kinh cũng sống trong cảm giác bất an, bấp bênh thường trực.
Ví dụ tầng lớp thượng lưu tại một công ty công nghệ không bao giờ biết khi nào Tập Cận Bình sẽ quyết định « chỉnh đốn » các giám đốc điều hành, như ông từng làm với Jack Ma và những người khác, cáo buộc họ vi phạm « các giá trị cốt lõi của chủ nghĩa xã hội ». Những người làm việc trong lĩnh vực tài chính bị Tập Cận Bình giới hạn mức lương tối đa 300.000 đô la. Ngay cả trong hàng ngũ đảng Cộng Sản hay quân đội Trung Quốc, không ai được an toàn : cách nay vài tuần, Tập Cận Bình đã cách chức 23 tướng lĩnh, trong đó có 1 thành viên Bộ Chính Trị – một sự kiện cực kỳ hiếm hoi.
Nói tóm lại, không bao giờ có cảm giác an toàn thực sự tại Trung Quốc, ngay cả trong giới tinh hoa. Đó là lý do tại sao nhiều người tìm cách bảo đảm một được một « lối thoát » : quốc tịch thứ 2 hoặc thẻ cư trú ở nước ngoài, trong trường hợp cần phải trốn khỏi đảng Cộng Sản Trung Quốc.
Tăng trưởng kinh tế và các tổn thương chính trị song hành
Trong bài trả lời phỏng vấn báo Le Point, chuyên gia Trung Quốc Đan Vương giải thích cuốn sách của ông chứng minh rằng thứ nhất, đảng Cộng Sản Trung Quốc đã gây ra chấn thương tâm lý kéo dài nhiều thế hệ cho người dân của mình trong gần 8 thập kỷ, dù đó là Đại nhảy vọt, nạn đói cướp đi sinh mạng của hàng chục triệu người, hay sự điên rồ của Cách mạng Văn hóa, chính sách một con … Nhưng cũng chính Trung Quốc đã tạo ra sự tăng trưởng kinh tế đáng kinh ngạc, giúp 1,4 tỷ người thoát khỏi cảnh nghèo khó cùng cực. Hàng trăm triệu người đã gia nhập tầng lớp trung lưu, và hàng chục triệu người khác hiện nằm trong giới thượng lưu toàn cầu. Tại Trung Quốc, tăng trưởng kinh tế và các tổn thương chính trị tồn tại song hành với nhau.
Nguồn: RFI
Vịnh Ngựa Khoe Tài
Vịnh Ngựa Khoe Tài
Phụng chiếu Vua ban, Ngựa xuất hành,
Giáo gươm chẳng dụng, dụng phi nhanh.
Bung cương xé gió qua lằn đạn,
Vứt lạc đội sương vượt núi thành.
Vào chốn đao binh trăm lính gác,
Đến nơi dinh trại vạn quân canh.
Xuất chiêu thiện chiến, tung đòn hiểm,
Trăm cú đá quàng, xác giặc banh.
Bóng giặc tan hàng, đất nước an,
Vua khen, đúc tặng khớp bằng vàng.
Thưởng công, chuồng trại xây ba mái,
Phát lộc, cỏ rơm cất chục giàn,
Những lúc truy thù đầy mạo hiểm,
Nhiều phen cứu chúa ngập nguy nan,
Tấm lòng hãn mã như bàn thạch,
Phong nhuệ hiên ngang, giặc khiếp hàng.
Xuân Giáp Ngọ 2014

Chìa Khóa Con Tim
(Bài Xướng)
Trăng khuyết
Trăng khuyết sương đêm lấp ảo mờ,
Gió len qua áo rét co ro.
Tựa bên song cửa nhìn sông ngủ,
Nép ở rèm hiên dõi bến mơ.
Nâng sợi tóc vương thương chất ngất,
Mím bờ môi đọng nhớ thơm tho.
Trái tim nửa mảnh hoài cung nhịp,
Để khói sầu trôi ngập bến bờ.
Như Ly – Oct/9/2004

(Bài Họa)
Chìa Khóa Con Tim
Đêm Hạ nóng ran, bóng tối mò,
Qua làm chàng gió thổi ro ro.
Ru êm giấc ngọc, em vào mộng,
Quạt mát thân ngà, anh ước mơ.
Ngửi mái tóc huyền hương ngọt lịm,
Hôn bờ môi mọng vị thơm tho.
Con tim Muội khóa, chờ Huynh mở ?
Âu yếm dìu nhau đến tận bờ.
ĐôngThiênTriết. Oct/10/2004
Hỏi Muội Tui
Hỏi Muội Tui?
Hôm nao gặp gỡ buổi chiều đông,
Cảm tạ Ông Tơ se chỉ hồng.
Những lúc đan tay đi dạo phố,
Đôi khi sánh bước băng qua đồng.
Nhiêu người thấy ảnh ôm kỳ vọng,
Lắm kẻ nhìn hình mộng viển vông.
Những lá thơ tình Huynh gửi Muội,
Có còn cất giữ đó hay không?
San Jose – July-4-23
Đón Xuân Tuổi Trời
Đón Xuân Tuổi Trời
Xuân này nâng chén rượu mời,
Mừng tròn Song Thất tuổi Trời ban cho.
Ngẫm mình như một con đò.
Sóng to gió lớn nỗi lo quan hoài,
Một mình nâng chén rượu cay,
Khấn Trời nguyện Đất ghi tâm khắc lòng.
Rưng rưng lệ đẫm lưng tròng
Tơ lòng gửi gấm bềnh bồng áng mây.
Quê hương cách biệt đường bay,
Sương mù núi thẳm sông dài nhiêu khê,
Biết ngày nao, trở bước về,
Đường xa diệu vợi con đê quanh làng.
Gập ghềnh trở bước quan san,
Chỉ mong trọn tấm lòng vàng hướng quê.
Khói lam chiều phủ sơn khê,
Mục đồng thổi sáo trên đê gợi sầu.
Những đêm thức trắng canh thâu,
Nhớ con đò nhỏ dưới cầu lướt qua.
Bóng cô em gái cạnh nhà,
Hôm qua nàng đã đội hoa theo chồng.
Gợi nhiều kỷ niệm thương mong,
Tiếng chuông chùa vẳng, vọng vang cõi lòng.
Tình quê bao quát thinh không,
Biết cùng ai tỏ dòng sông quê mình.
Ước mơ những sớm bình minh,
Với tay vớt cánh lục bình tươi xinh.
Những mong cơ thể khương ninh,
Được nhìn lá rụng thanh bình trên nương.
Mưa đêm rào rạt khói sương,
Nằm nghe sóng vỗ tình thương vào bờ.
Lá rơi về cội quanh bờ,
Đầy vườn thơ rượu ngẩn ngơ tình đời.
Có ai tỉnh giấc cuộc chơi?
Tỉnh rồi mới thấy đời là hư không.
San Jose – Jan-3-2025
![]()
Con Nàng Con Tôi
Con Nàng, Con Tôi
Con Nàng cùng với con Tôi,
Hai đứa trông như một đôi Tiên Đồng.
Nghe đâu You đã chết chồng,
Còn tôi mỏi đợi ngóng trông Mợ nhì.
Bởi chưng vợ lớn ra đi,
Để con gà trống cu ky trên đời.
Single đã mấy năm trời,
Cùng thằng Cu Tí vốn lời của tôi.
Look You mẹ góa con côi,
I’m thầm nhủ kết đôi cùng Nàng.
Mỗi ngày gặp mặt hỏi han,
Good nai, Good vượn, tim gan phực phừng.
Vô tình nàng cứ dửng dưng,
Để cho kẻ đứng sau lưng thèm thuồng.
Trông mòn con mắt cái uông,
Thuốc ngon nửa điếu khói tuôn vạn sầu.
Cũng phê đến tận đỉnh đầu,
Còn ngon hơn cả nhựa thầu cocaine.
Some time mặt nàng kênh kênh,
Bring con gái nhỏ theo bên hông Nàng.
Mỗi ngày hai buổi dạo ngang,
Khiến cho lòng Tớ rộn ràng tim gan.
Ước ao mơ mộng cùng nàng,
Xây cung điện ngọc thênh thang giữa rừng.
Để ngăn những gã lưng tưng,
Lẻn vào Cung Điện canh chừng hái hoa.
Kết bè kết đảng xông qua,
Hả họng xơi tái Hằng Nga của mình.
Đêm đêm không ngủ ngồi rình,
Quyết xua đuổi lũ xăm mình chiếm thôn.
Hope You giấc điệp mộng hồn,
Behind có Tớ yêu hôn môi nàng.
Quyết đem hai khối giang san,
Nhập chung thành một, có Nàng và Ta.
Con Em, con Anh chung nhà,
Xây tình thân ái hài hòa trăm năm.
San Jose – 25 – Jun- 2005
Ngộ Trích Tiên










Bạn phải đăng nhập để bình luận.