Biếm Thi

49 Năm Qua

Bốn Chín Năm Qua
Thoáng đó ngoài song cửa,
Cát bụi lấp tuổi già.
Ngoảnh đầu nhìn trở lại,
Bốn mươi chín năm qua.
Hồn thiêng nay hóa đá,
Tỵ nạn thành thiên cổ.
Vết hằn trên lưng ngựa,
Nay chỉ còn cái ô.
Bởi cái TÔI tổ bố,
Mang trước ngựa lòe đời.
Thương thay người chiến sĩ,
Hồn phách cứ trách trời.
Hòn bấc anh ném tới,
Thỏi chì tôi ném lại.
Vèo vèo nghe chát tai,
Chửi dai đau cổ họng.
Quốc gia là Việt Cộng,
Việt Cộng thành Quốc Gia.
Quân mình chống phe ta!
Làm sao cứu sơn hà?
San Jose, Feb 21/2024

 

Biếm Thi

Đêm Kinh Hoàng

Đêm Kinh Hoàng
Nghiệt súc yêu tinh quấy nhiễu đời,
Triệu dân hốt hoảng, tản muôn nơi.
Nghìn cơn sóng chẻ, thuyền xơ xác.
Vạn tiếng sét gầm, ván tả tơi,
Kẻ kiệt sức, chìm sâu đáy biển.
Người tàn hơi, ngoi ngóp trên khơi.
Chung quy muốn lánh xa ma vực,

Nên phải liều thân, phó mạng trời !
ĐôngThiênTriết/July 4/2020
Biếm Thi

Con Quỷ Vô Thường

Con Quỷ Vô Thường

Con Quỷ Vô Thường rất lẹ làng,
Bất thần nó đến móc tim, gan.
Sáng nghe bác khỏe còn vào lưới,
Tối báo tin buồn đã phát tang.
Nếu xuống cửu tuyền sa địa ngục,
Hay lên bồng cảnh dạo thiên đàng.
Phải xem hiện kiếp mình gieo hạt,
Quả báo nhục hình chớ oán than.
San Jose – 2012