Năm này sáu bó cộng thêm hai, Sự nghiệp tiền tài chẳng sánh ai. Lương lãnh ba xu, nghèo tới tấp, Tình đun bốn lửa, khổ vươn dài. Ngoại tôn nheo nhóc, trai và gái, Nội đích đùm đề, gái lẫn trai. Cảm tạ Trời cao đà rưới phúc, Tặng đàn cháu nhỏ cõng quằn vai.Canh Dần/Apr/2010
(8 Bài Tự Trào) – Bài 2 Mạnh Như Thần: Tuổi 60
Sáu mươi mã lực mạnh như thần, Chạy bộ mười miles chửa mỏi chân. Cưỡi ngựa bung cương, phi bốn vó, Vác cày qua núi, cuốc năm vần. Cóc cần Hải Cẩu phù hơi sức, Chẳng cậy Sâm Nhung bổ cốt gân. Điện Bắc Cung Nam quần đến sáng, Thế mà vẫn khỏe tợ trai tân.Mậu Tý/Jan/2008
(8 Bài Tự Trào) – Bài 1 Tật Chẳng Chừa: Tuổi 58
Tuổi trội ngũ tuần, tật chẳng chừa, Phong lưu thơ rượu cứ cù cưa. Leo đèo đổ dốc hơi không thiếu, Cuốc bộ chạy đua sức có thừa. Nếu phải đêm ba gieo sóng gió, Hay là ngày bảy hứng mây mưa. Cốt gân vẫn đủ tuôn năm vận, Khí lực quá dư để cấy, bừa. Bính Tuất/2006.
Sáu mươi mã lực mạnh như thần,
Chạy bộ mười miles chửa mỏi chân.
Cưỡi ngựa bung cương, phi bốn vó,
Vác cày qua núi, cuốc năm vần.
Cóc cần Hải Cẩu phù hơi sức,
Chẳng cậy Sâm Nhung bổ cốt gân.
Điện Bắc Cung Nam quần đến sáng,
Thế mà vẫn khỏe tợ trai tân.Mậu Tý/Jan/2008
Tuổi trội ngũ tuần, tật chẳng chừa, Phong lưu thơ rượu cứ cù cưa. Leo đèo đổ dốc hơi không thiếu, Cuốc bộ chạy đua sức có thừa. Nếu phải đêm ba gieo sóng gió, Hay là ngày bảy hứng mây mưa. Cốt gân vẫn đủ tuôn năm vận, Khí lực quá dư lúc cấy, bừa. Bính Tuất/2006.
Vô cùng thương tiếc nhà báo Nguyên Trung, nguyên là chủ bút tuần báo Chánh Đạo tại San Jose, và ông cũng là Gs NGÔ VĂN BẰNG, đã giũ sạch bụi hồng trần vào ngày 06 tháng 9 năm 2023, tại Nursing home, San Jose. California.
Thành Tâm chia buồn cùng phu nhân của nhà báo Nguyên Trung là bà Cao Ánh Nguyệt, đương kim chủ nhiệm tờ Phụ Nữ California, cùng bửu quyến. Nguyện cầu hương linh Gs Ngô Văn Bằng tức nhà báo Nguyên Trung sớm siêu thoát đến bến bờ cực lạc.
Nhà Thơ: ĐôngThiên Triết Khấp Bái
Khóc Nhà Báo Nguyên Trung!
Nhận được hung tin, hạ bút liền, Nguyên Trung Nhà Báo mới du thiên. Tâm hương tiễn phách về bồng cảnh, Trà tửu nguyện hồn đến cõi tiên. Bằng hữu ghé thăm sao nín lặng! Thê nhi khóc gọi cứ nằm yên! Cuộc chơi chửa dứt chàng đành bỏ! Để bạn bè thương nhớ bạn hiền.
Phép tắc Đường Thi thật éo le, Y như xe cộ lẫn tàu bè. Gìn niêm, chẳng phóng vào lề lộ, Giữ luật, đừng tông trúng mũi ghe. Chớ vội chê người say bết bát, Hoặc đừng trách bạn nói lè nhè. Đôi khi chính bác không lưu ý, Cũng trật đường rầy, ủi gốc tre.
Chẳng lợi danh chi lại hóa hay Chẳng ai phiền lụy chẳng ai rầy Ngoài vòng cương tỏa chân cao thấp Trong thú yên hà mặt tỉnh say Liếc mắt coi chơi người lớn bé Vểnh râu bàn những chuyện xưa nay Của trờì trăng gió kho vô tận Cầm hạc tiêu dao đất nước này
Nguyễn Công Trứ
Họa vần 1/- Thú Tiêu Dao
Vui đời ẩn dật vậy mà hay Chẳng bị lôi thôi chẳng bị rầy Sáng vịnh chiều doi thơ mệt xỉu Trưa bè tối bạn rượu ngà say Không bàn thế sự từ bao thuở Miễn luận nhân tình tự bấy nay Trăng gió đầy kho ta cứ hưởng Bon chen chi ở thế gian này
Thích Viên Như (Linh Sơn Cổ Tự/Đà Lạt) Họa vần 2/-Thú Tiêu Dao
Người xưa xử trí thật là hay Rũ áo từ quan khỏi sợ rầy Bỏ chốn công hầu thi tửu hứng Lìa nơi khanh tướng rượu chè say Dù vàng lọng tía niềm vui cũ Thẻ ngọc đai ngà nỗi chán nay Kệ sớm kinh chiều siêng tụng niệm Tham chi trói buộc bến mê này
Thích Viên Thức Chùa Lâm Tì Ni/Đà Lạt)
Họa vần 3/- Thú Tiêu Dao
Rũ áo từ quan ngẫm quá hay, Sáng thơ chiều rượu chẳng ai rầy. Xa vòng cương tỏa dù bần túng, Đến chốn yên hà mặc tỉnh say. Thiên hạ đời ni so thuở trước, Nhân tình lúc nọ sánh thời nay. Thảy lên cân thử thì y hệt, Bởi tại Bến Mê sách nhiễu này.
Nghe tiếng chuông ngân, Ánh Đạo Vàng,
Biết rằng Mùa Báo Hiếu gần sang.
Sen hồng khoe sắc hương đầy ngõ,
Bướm trắng vờn hoa phấn rợp đàng. Thương Mẹ sanh thành ơn cúc dục,
Nhớ Cha nuôi dưỡng nghĩa cưu mang.
Ghé qua Thiền Viện lòng thành khấn,
Nghi ngút nhang trầm quyện hạt tràng.
Chiều hôm vẳng tiếng ngân chuông, Cảnh đó còn đây gió rét luồn. Tuyết phủ trên ngàn mây dẫn lối, Hoa trôi dưới vực nước đưa nguồn. Nhắc xưa bậu dỗi đời thêm thảm, Khơi cũ nàng hờn chuyện dĩ buồn. Hồi ức tình đầu hai đứa đã… Thuyền neo, đêm ấy nguyệt đầy xuồng.
Đêm thu vằng vặc sáng quanh vùng, Rảo bước qua cầu kiếm Cái Dung. Mặt nước nàng trăng nằm vẫn lội, Đáy sông chú cuội đứng mà rung 1) Đôi gò bồng đảo xinh như gấm Một cụm rong rêu mịn tựa nhung. Khêu gợi thế này đi chẳng nỡ, Ở thì cũng dở chẳng ai dùng.
1)- thì ra bóng mình in đáy nước San Jose Jan – 2 -2025
Bạn phải đăng nhập để bình luận.