Tùy Bút

Chiều Thu Dạo Suối Tô Châu

gái tô châu 2

Kính chào các bạn,

Dạo này vì lười sáng tác thơ thấy cũng đã lâu, mãi đến hôm nay cảm thấy tinh thần sảng khoái do bầu trời chớm vào Thu, với lại đọc thấy Mạng thấy có bài viết với chủ đề: Gái Đẹp Tô Châu, kèm theo hình ảnh của các nàng kiều nữ Tô Châu trông thật diễm lệ của tác giả Tiến Đạt, khiến mình hứng bút làm bài thơ dưới đây, xin chia sẻ cùng các bạn yêu thơ, luôn thể trích bài Tùy Bút về Tô Châu của tác giả trên, gởi đến quý bạn nhàn lãm. Chúc tất cả một cuối tuần an vui, hạnh phúc.

Tạp Ghi:

Người Trung Quốc có câu truyền miệng là mong ước rằng: Sinh, Lão, Bệnh, Tử, của đời người thì phải như vầy:  
SINH thì ước được sinh ra tnh Tô Châu (vùng đt sn sinh ra nhiu gái đp).
SNG thì sng tnh Hàng Châu (nơi đó có phong cnh đp),
ĂN ung thì tnh Qung Châu (có m thc ngon, l ming), và khi
CHT thì được chết tnh Liu Châu (nơi có nhiu loi g tt đ làm quan tài).

Đàn ông trai tráng Trung Quốc nói riêng và nói chung cũng có nhiều người ngoại quốc “mê” tìm vợ ở tỉnh Tô Châu là chuyện tất yếu.

Hiện nay, chính quyền Tô Châu hạn chế tối đa việc xây dựng các công trình lớn trong nội thị, tạo sự khác biệt so với những thành phố sầm uất khác như Bắc Kinh, Thượng Hải, Quảng Châu, Trùng Khánh… nên Tô Châu ngày nay vẫn giữ được nét cổ kính độc đáo, nhịp sống yên ả và thi vị, thích hợp đối với những tâm hồn hoài cổ với các chùa chiền, vườn nhà cổ, kênh rạch, liễu rủ, cây ngô đồng trồng khắp phố bốn mùa thay lá, đặc biệt vào mùa thu màu lá vàng rực huyền ảo lạ thường. 

Chúng tôi đến Tô Châu trong những ngày chuyển giao giữa năm cũ và năm mới. Trong cái lạnh 50C, tôi khoác áo ấm bước xuống phố, len vào đám đông đang xuôi ngược. Mùa đông, thời điểm bùng nổ bức tranh đa sắc các loại trang phục áo ấm, áo khoác, khăn choàng cổ, mũ len, giày cổ cao, găng tay… của những người đẹp Tô Châu nổi tiếng làn da trắng mịn, thân hình thon thả và nhiều cô sở hữu đôi chân dài kiêu hãnh và cuốn hút.

Nổi bật nhất phải kể đến các thiếu nữ thế hệ 8x ăn mặc trẻ trung,  đúng mốt, khoác tay người yêu, bạn bè đi lại trên đường phố. Họ cùng nhau đi mua sắm, ăn uống, tham quan, cười nói tíu tít, “ăn sóng nói gió”, toát lên vẻ lạc quan… Khi băng qua cầu nối dòng kênh đào với hai con đường lớn, tôi bắt gặp đôi mắt buồn u uẩn của cô gái trẻ đẹp đang đứng một mình bên gốc liễu xanh rủ xuống dòng kênh. Hình như tôi đã gặp cô gái này ở đâu đó thì phải, đôi mắt kỳ ảo ấy không thể làm người đối diện nhanh quên được. Cô gái cũng nhìn thấy tôi, một thoáng nhíu mày nhẹ rồi quay đi tiếp tục nhìn xuống dòng kênh xanh.

Tại sao mùa đông giá lạnh, cô gái trẻ lại đứng một mình bên dòng kênh tựa bức tranh thủy mạc liêu trai đến thế? Trong thời gian lưu lại Tô Châu, tôi cố lục tung trí nhớ truy tìm “gốc gác” cô gái Trung Hoa nhưng cuối cùng đành chấp nhận ý nghĩ đó là một người hoàn toàn xa lạ. Cho đến khi vừa đặt chân trở lại Sài Gòn, tôi mới nhớ cô gái đó đã ngồi hàng ghế phía sau chúng tôi, cạnh cửa sổ trên chuyến bay từ TP.HCM – Thượng Hải, sau đó  đoàn chúng tôi xuôi về Tô Châu, chắc chắn cô gái cũng song hành cùng cung đường, và có thể đó là một trong những người đẹp Tô Châu xa xứ lâu ngày trở lại cố hương chăng? 

Khi “luận” về gái đẹp Tô Châu, anh chàng Dương Tử Huy (công tác tại  một công ty du lịch lớn tại Thượng Hải) nói vui rằng du khách khắp nơi tìm về Tô Châu chỉ để nhìn ngắm các người đẹp như danh truyền thì có thể có một chút tiếc nuối vì hiện nay gái đẹp vùng này chia thành bốn cấp bậc. Bậc “nhất” đã theo chồng định cư tại các quốc gia phồn thịnh như Hoa Kỳ, Nhật Bản, châu Âu… Bậc “hai” theo chồng đến với Hồng Kông, Đài Loan, Macau… Bậc “ba” cũng đã nhanh chân yên bề gia thất tại các thành phố lớn như Thượng Hải, Bắc Kinh, Quảng Châu… và bậc “tư” còn lưu lại quê hương?!

Thật ra, điều anh chàng Dương Tử Huy nói nếu hoàn toàn đúng cũng là chuyện thường tình, vì không chỉ gái đẹp miền Tô Châu mà tất cả người đẹp thế gian từ cổ chí kim đều có nhu cầu chính đáng cần bến đỗ bình an.

Khi chúng tôi đi thuyền trên kênh Tô Châu, anh chàng hướng dẫn viên trổ tài thuyết minh vẻ đẹp khung cảnh thiên nhiên, trong đó có nhắc đến những chuyến du hành của vua Càn Long, nhưng tuyệt nhiên không đá động  đến hình ảnh bốn mươi trinh nữ dùng sức kéo cho thuyền vua chạy. (Tương truyền, một trong những thú tiêu khiển nặng tính phong kiến của vua Càn Long là thú vui đi thuyền ngắm mây nước tang bồng, trong đó, suốt đoạn kênh băng qua Tô Châu, thuyền chạy bằng sức kéo của bốn mươi trinh nữ mười tám tuổi xinh đẹp chia thành hai nhóm đứng hai bên bờ dùng lụa kéo thuyền. Không ít những cô gái xinh đẹp đã kiệt sức và chết vì lao lực…). Có thể anh hướng dẫn viên không muốn du khách “ngậm ngùi” vì thú vui lạ thường của bậc vua chúa ngày xưa, hoặc anh ta thiếu kiến thức. Tôi không tin người Trung Quốc, đặc biệt đội ngũ hướng dẫn viên không thuộc lịch sử nước họ!

Tiến Đt

Tùy Bút

PHẬT HAY ĐỐNG PHÂN BÒ ?

todongpha_1336554688

Tác Giả:  Trúc Lâm Hàn Sĩ
PHẬT HAY ĐỐNG PHÂN BÒ ?
Dưới đây là mẫu truyện sưu tầm về giai thoại rất lý thú, giữa lão Tô (1) và lão Phật Ấn (2)
(1) Lão Tô: Tô Đông Pha, (2) Phật Ấn: Thiền sư Liễu Nguyên
Cốt truyện được lồng trong tiêu đề: Tâm Phật Kiến Phật, Tâm Ma Kiến Ma, như sau:
Một hôm, Tô Đông Pha đến Thiền Viện chơi với Thiền sư Phật Ấn suốt cả buổi. Hai người đối ẩm, đàm đạo về Pháp Thiền rất tâm đắc. Đến lúc sắp ra về, bất chợt Tô Đông Pha hỏi lão Phật Ấn:
-Ngài trông thấy dung mạo tôi như thế nào?
Lão Phật Ấn nhìn lão Tô rồi đáp:
– À, thì trông ông với vẻ hiền từ, nghiêm nghị, đạo mạo, giống y như Phật.
Tô Đông Pha được khen giống Phật thì vô cùng đắc chí.
Kế, lão Phật Ấn hỏi lại Tô Đông Pha:
-Thế, ông thấy dung mạo tôi ra sao?
Tô Đông Pha thấy Phật Ấn người thì mập mạp, tròn ú, lại mặc áo nâu sồng, trông rất buồn cười, bèn đáp ngay:
– Theo mắt nhìn của tôi thì trông ông giống y như một đống phân bò vậy!
Lão Phật Ấn nghe qua thì chỉ mỉm cười và gật gật đầu mà không tỏ vẻ hờn dỗi chút nào, mà miệng thì luôn niệm: “A Di Đà Phật”
Còn về lão Tô, lúc này trong bụng nghĩ rằng hôm nay mình đã thắng lão Phật Ấn một keo lớn, cho nên, trong lòng rất đổi vui sướng và khi về đến nhà thì hớn hở khoe với cô em gái, tức là Tô tiểu muội:
– Này, muội muội!, xưa giờ, Huynh bị lão Phật Ấn cho Huynh đo ván dài dài, không lần nào Huynh đấu lại lão ta. Nhưng không hiểu hôm nay lão ăn nhằm ớt hiểm cay hay sao mà lão không thốt nên lời nào, khi bị Huynh “mắng” lão là “đống phân bò”
Nói rồi bèn thuật lại đầu đuôi câu chuyện đối đáp vừa qua giữa 2 người cho cô tiểu muội nghe.
(Riêng, nói về Tô tiểu muội, thì bản chất cô vốn thông minh, thiên tư xuất chúng, cầm, kỳ, thi, họa chẳng ai sánh bằng). Khi cô nghe ca ca “ông anh” mình kể xong câu chuyện thì Tô tiểu muội liền nói:
– Nếu quả thật như vậy thì Huynh đã thua to cho lão Phật Ấn rồi!
Tô Đông Pha không chịu, tức quá liền hỏi lại:
– Làm sao mà Huynh thua cho lão? Nếu thua, sao ông ấy không đáp trả lại lời nào?
–Tô tiểu muội chậm rãi phân tích:
–Này Huynh! có phải Đức Phật là do chính mắt lão Phật Ấn trông thấy, còn “đống phân bò” là do chính mắt Huynh nhìn thấy, có phải vậy không? nếu quả thật là như vậy thì chính Huynh là kẻ đã thua to cho lão Phật Ấn mất rồi ?
Để tiểu muội giải thích cho Huynh nghe nhé: “bởi vì ở trong cái TÂM của lão Phật Ấn là cái “TÂM của PHẬT” cho nên lão nhìn thấy Huynh mà lão nghĩ ra đó là Phật, còn cái TÂM của Huynh chẳng qua nó chỉ là một “Đống PHÂN BÒ” cho nên Huynh nhìn thấy lão Phật Ấn giống như một “đống phân bò”.
Vậy, không phải lão Phật Ấn đã thắng Huynh rồi hay sao ? và Huynh là kẻ đã thua to rồi Huynh ơi ! còn lời lẽ gì để bào chữa nữa ?
Sau khi Tô Đông Pha nghe tiểu muội phân tích, ngẫm nghĩ hồi lâu và chừng như đã thấm ý rồi bẽn lẽn bỏ đi, trông dáng điệu thểu não như chiếc giẻ rách, mặt mày bí sị vì biết rằng mình đã bị lão Phật Ấn gián tiếp cho đo sát ván thêm một keo nữa, nghĩ bụng thật là nhục nhã.
Lời Bàn: Một Bài Học Về Đạo Lý
“TÂM PHẬT KIẾN PHẬT. TÂM MA KIẾN MA”
Thiển nghĩ giai thoại trên đây, tác giả mượn tên hai nhân vật Tô Đông Pha và lão Phật Ấn để đóng vai trò chánh trong cốt truyện và mượn bối cảnh hai bên đối thọai nhau (“gián tiếp” phân cao thấp) làm chủ đề, hẳn không ngoài mục đích muốn châm biếm cái “căn bệnh” trầm kha không thuốc chữa mà từ xưa nay, trong mọi tầng lớp xã hội đều vướng phải, đó chính là cái “căn bệnh tham vọng, vị kỷ, tự cao, tự đại” mà phàm nhân [凡人] thường mắc phải, nguyên nhân cũng chỉ vì hai chữ “Tôi, Ta,” mà thiên hạ “trân quý”, tâng đội nó lên trên vị trí cao nhất.
Tựu chung hai chữ “Tôi, Ta”, to tổ bố mà thông thường người đời thích tô son trát phấn, để mang ở trước lồng ngực hay đội nó trên đỉnh đầu mà vênh mặt với mọi người.
Như trên đã dẫn, khi lão Phật Ấn đánh giá hình tướng của lão Tô “trông giống như vị Phật”, vừa nghe qua thì trong lòng lão Tô rất đắc ý và tỏ vẻ vui sướng khôn siết, là vì sao? là vì lão Tô đã được “tâng bốc” lên đến tận mây xanh, đó chẳng phải là do cái “Tâm Dục” của con người chất chứa bên trong cái “Tôi, Ta” quá lớn lao hay sao ?

Theo chủ thuyết nhà Phật, cái Tâm Dục “Tôi, Ta”, trong đó nó bao gồm “vị kỷ, tự cao, tự đại, tự ty, tự mãn”, đấy là những ham muốn, tiềm ẩn bên trong Lục Dục [ (6 thứ ham muốn) trên đời, hay nói cho rõ hơn, đó chính là Lục Căn, tức là : Nhãn, Nhĩ, Tỉ, Thiệt, Thân, Ý. [ 眼、耳、鼻、舌、身、意]  “Mắt, Tai, Mũi, Lưỡi, Thân, Ý” đó là sáu chất căn bản (lục căn) nó cũng liên đới cùng Lục Trần “六 塵” : (sáu chất bụi trần) gồm có : Sắc, Thanh, Hương, Vị, Xúc, Pháp, [色、聲、香、味、觸、法]  được bình giảng ra là :
1/-Sắc: là màu sắc, hình dáng.
2/-Thanh: là âm thanh phát ra.
3/-Hương: là mùi thơm phảng phất.
4/-Vị: là chất vị do lưỡi nếm được.
5/-Xúc: là cảm giác như cứng, mềm, nóng, lạnh, êm ái, sung sướng.
6/-Pháp: là những hình ảnh, màu sắc, hương vị được lưu lại từ 5 trần ở trên.

Còn bàn rộng ra ý nghĩa của từ “Sở Dục” mà lão Tô mắc phải, theo thuyết nhà Phật thì đó chính là cái “Sở Dục” thứ 2 nằm trong Lục Trần là Thanh Dục [聲欲].

Thanh Dục
 tức là thích nghe tiếng ca, lời hát, êm tai, du dương quyến rũ, lời tâng bốc khen tặng, nó tiềm ẩn ở bên trong Bát Độc Phong [八毒風], Bát Độc Phong có nghĩa là (tám luồng gió độc) đó là: Lợi, Suy, Hủy, Dự, Xưng, Cơ, Khổ, Lạc [利, 衰, 譭, 譽, 稱, 譏, 苦, 樂] mà thế nhân thường vướng vào ở cái Sở Dục thứ 3 và thứ 4, nằm trong tám luồng gió độc rất ư là tai hại, đó là Dự [譽] và Xưng [稱].

Dự và Xưng được bàn rộng ra như sau:

Dự
 [譽] có nghĩa là Thích được sự khen tặng, tâng bốc “một cách gián tiếp”

Xưng [稱] có nghĩa là thích được ca tụng, tán thưởng. “một cách trực tiếp”.

Dẫn chứng hình ãnh bên trên, cho ta thấy lão Tô được lão Phật Ấn thổi phồng, cho nên lão rất đổi vui sướng vô cùng. Tuy nhiên, nếu nói lão Phật Ấn “thổi phồng” là quá đáng, vì đối với một nhà sư tu hành có đạo hạnh uyên thâm như lão Phật Ấn thì làm gì có chuyện Ngài bốc phét hay đánh bóng cho một cá nhân nào hầu để trục lợi riêng tư cho cá nhân mình, đó chẳng qua bởi cái Tâm của Ngài là: Tâm của Phật, cho nên Ngài nhìn ai, nhìn đâu thì quang cảnh trước mắt đều là Phật, mà theo thuyết nhà Phật thì “tất cả chúng sinh đều là Phật”, do đó Phật giáo có câu: “Tâm Phật Kiến Phật” [心佛見佛] là vậy.
Còn xét về cái “tâm” của lão Tô, bên trong cái “tâm” ấy hằng chất chứa cả một “đống phân bò”, vì vậy, khi lão nhìn ai, nhìn đâu cũng thấy nơi đó toàn là “đống phân bò”, hôi thối và mọi người, mọi vật trước mắt lão đều là kẻ gian, kẻ xấu, là ma, là quỷ, cho nên trong thuyết nhà Phật có câu nối tiếp câu đầu ở đoạn trên là: “Tâm Ma Kiến Ma” [心魔見魔]  là như vậy.
**** “Tâm Phật Kiến Phật” [心佛見佛]
**** “Tâm Ma Kiến Ma” [心魔見魔]
Trúc Lâm Hàn Sĩ Hàn Sĩ
Tháng 9/24/2012
Tùy Bút

Vô Thường (無常)

        Vô Thường (無常)
Theo định nghĩa của từ điển Lê Văn Đức thì từ ngữ “Vô Thường” là biến từ gồm có ba nghĩa chánh như sau:
        1/-Thất thường, không xảy ra luôn luôn, khi có, khi không.
        2/-Theo truyền thuyết là con quỷ Vô Thường tuân lệnh Diêm Vương đi bắt hồn người tới số chết.
         3/-Theo thuyết Phật giáo thì Vô Thường là chỉ sự tới, lui, tồn tại rồi tan biến của những cảm giác như: đau, khổ, khoái lạc, của người đời.
          Ngoài ra, theo triết lý của Phật giáo mà chúng ta thường được nghe quý cao nhân hay quý Thầy diễn giải về thuật ngữ “Vô Thường” thì nó nằm trong bao la của Vũ Trụ, cao siêu và thâm thúy của Càn Khôn, nghe qua rồi, đọc qua rồi, ít ai nhớ hết nổi.
          Nói chung, thuật ngữ “Vô Thường” viết theo lối chữ Hán là: (無常) mà “vô thường” nghĩa của nó là “Sát Na” 「刹那」 mà định nghĩa “Sát Na” của Hán ngữ đã được người Trung Hoa phiên âm từ chữ Phạn là: “Kalpa” ra thành chữ  “Kiếp Ba” 「劫吧」  mà nghĩa của từ “Kiếp Ba” là thời gian tính. Vậy Kiếp- Ba 「劫吧」 hay là Sát-Na 「刹那」 đều là tên gọi chung cho một đơn vị thời gian dài của “vũ trụ” thuộc nền văn học triết lý của Ấn Độ cổ đại,
          Nhưng nếu nói thời gian dài thì nó dài vô hạn, mà Hán ngữ viết như sau:「宇宙從創始到毀滅的一個週期 約為四十三億二千萬年」được chuyển ngữ ra là: (vũ trụ tùng sáng thủy đáo hủy diệt đích nhất cá chu kỳ ước vi tứ thập tam ức nhị thiên vạn niên). Dịch nghĩa ra là : kể từ lúc sinh (khởi thủy) của vũ trụ cho tới khi hủy diệt. Vũ Trụ được tính từ một chu kỳ, mà mỗi một chu kỳ là một “Kiếp” (劫) mà mỗi một Kiếp có tới khoảng 43 tỷ 220 triệu năm,
          Cho nên Phật giáo gọi đó là “sát na” hay “kiếp ba” là như vậy.
          Và cũng theo thuyết Pháp của Phật giáo thì nghĩa của chữ “Kiếp” (劫) còn  được phân ra làm ba phần như: Đại Kiếp, Trung Kiếp và Tiểu Kiếp.
           Muốn biết thêm chi tiết về thuyết Pháp này xin tham khảo ở các link chi ở bên dưới:
          Tóm lại, “Sát na” hay “Kiếp ba” đều hàm ý chỉ sự “sinh” và “diệt” và chung quy đều nằm trong thuật ngữ: “vô thường” và đi đến chỗ kết luận là “sự chết”, tức có Sinh 「生」thì phải có  Diệt 「滅」 có nghĩa là: (thành, trụ, hoại, diệt,) 「成、住、壞、 滅」 đấy là theo triết lý của Phật giáo và cũng còn gọi đó là: (Thiên, Địa, Sinh, Diệt) 「天 地 生 滅」 mà trong Dịch Kinh gọi đó là: Nguyên, Hanh, Lợi, Trinh, 「乾, 元, 亨, 利, 貞」 tức là: Thành, Thịnh, Suy, Hủy.
          Vậy phàm những sự vật gì nếu có “Sinh” tất phải có “Diệt”, chỉ đơn giản có thế thôi.
          Cho nên đã đề cập đến sinh mệnh của con người thì phải nói đến thuật ngữ; “vô thường”, mà theo chủ thuyết của Hồi Giáo thì “Vô Thường” cũng là sự “Chết”, mà hình như hầu hết các tôn giáo khác đều có chung một mẫu số trên quan điểm của thuật ngữ “Vô Thường” và được họ định nghĩa cho đó là “sự Chết” hay những sự việc gì xảy ra có tính cách bất thường có tầm vóc nguy hại đến sinh mạng đều được chung là “Vô Thường” .
          Chung quy, trong pháp ngôn của từ “vô thường” (無常) hay là “ông  thần chết”, hoặc là “tử thần”, thông thường mấy ổng đến viếng “người đã tới số chết” thì mấy ổng đến rất là thình lình và rất là bất ngờ mà không một ai trở tay kịp.
          Do đó từ ngữ “vô thường” hay đúng hơn là ông “thần chết”, mà người nào gặp “thần vô thường” đến viếng thì kể như “tiêu tán thòn” và khi ông “thần vô thường” đến viếng thì không cần phải báo trước cho đương sự biết, cho dầu vị đó là hoàng đế hay tổng thống hoặc bần dân đều không ngọai lệ!.
http://www.niemphat.net/Luan/phathoctinhyeu/thien2_4.htm
http://thuvienhoasen.org/D_1-2_2-75_4-7740/37-kiep-la-gi.html
          Nhân đây, có một mẫu chuyện nho nhỏ mà tôi sẽ kể ra nghe chơi cho vui vì nó có liên quan đến thuật ngữ: “vô thường”:
          Số là có một ông Cụ, tuổi Cụ năm này đã có trên 8 bó rồi, và cũng như mọi người đã từng quen biết với Cụ, thì ai nấy đều kháo nhau rằng: trông sắc diện và tướng mạo khỏe mạnh của Cụ thì chắc Cụ sẽ sống đến trên trăm tuổi.
          Còn về thân thế Cụ thì bần dân tui cũng không rõ nhiều cho lắm, Cụ thể đã từng thấy cũng như biết được về Cụ một cách khái quát, thì Cụ có một cái “job làm rất thơm”, mà cái “job” đó tính đến ngày nay thì cũng đã có trên hai mươi mấy năm qua rồi, mà cho đến nay Cụ vẫn còn giữ y nguyên, không hề thay đổi hay bị ai dám “laid off”.
           Dùng từ “job” là nói để đùa vui chơi thôi chớ thật ra “công việc” mà cụ phải làm hằng ngày một cách rất đều đặng và cũng thật là đơn giản, nghĩa là cứ mỗi bữa sáng, chỉ cần cụ “sign in” rồi trưa hay chiều hay một lát sau thì Cụ lại “sign out” trên Google hay Gmail hay Yahoo đôi ba lần trong ngày là xong.
          Công việc chỉ đơn giản như vậy thôi, chỉ cần “log in hay log out”, ra vô mấy lần trong ngày và thời gian lâu hay mau đều được cả vì không một ai lấy cái quyền gì để có thể bắt buộc Cụ phải làm theo ý riêng của họ được, ngoại trừ bà Cụ nhà.
Ngày lại ngày, tháng qua tháng, y trang như nhau, chỉ một đường cơ, là Cụ cứ là “bay lượn” trên khắp các Diễn Đàn (Forum) rồi đảo tới, đảo lui không vắng mặt một ngày nào, phút giây nào, cho dù ngày đó “long thể” của Cụ bất an đi chăng, thì Cụ cũng cố gắng “log in, log out”, rồi cầm con chuột (mouser) mà phang mà khệnh một người nào đó, vì người ấy “dám” trái ý Cụ, mà cứ mỗi lần phang, khệnh, là mỗi lần cụ tuôn ra toàn là “nón cối” khiến miểng đạn của nón cối văng ra tứ tung trên khắp các DĐ.
         Mọi người thấy cái cảnh tượng này thì đều suy diễn rằng, chẳng qua là một trò tiêu khiển, là một thú vui để giết thời gian mà đợi ngày “Ông Thần Vô Thường” đến rước Cụ mà thôi.
          Quả thật không sai, rồi bỗng dưng vào một buổi sáng nọ, khi Cụ đã  “sign in” và sau khi “quăng liệng nón cối lia chia” xong, kẻ thì bị cụ chọi, người thì bị cụ đè đầu xuống, bắt phải đội cả chồng nón cối lên đầu, đâu vào đó rồi thì Cụ mới chịu “log out”, nhưng đặc biệt ngay ngày hôm đó, rủi thay cho Cụ! chưa kịp “sign out” thì “ông thần vô thường” thình lình đến viếng Cụ, có nghĩa là ổng đến ”hỏi thăm sức khỏe” Cụ mà không thông báo trước, cho nên cụ đã phải lật đật “khăn gói lên đường” để đi theo “ông thần vô thường” mà trong lúc này lòng bàn tay của Cụ vẫn còn đang cầm con chuột “mouser” yêu quý của Cụ.
          Tội nghiệp thay! cụ đã “thăng” một cách rất vội vã, đột ngột, mà không kịp trăng trối một lời hay nói: bye-bye với một ai, cho dù người đó là Cụ bà hay con cháu trong gia đình, và khi hay tin Cụ “ra đi” một cách quá vội vã, thì bần dân tôi cũng rất cảm xúc mà làm bài thơ thất ngôn bát cú dưới đây để tiễn biệt vong linh cụ:
“Vô Thường”
Con quỷ “Vô Thường” rất lẹ làng,
Bất thần nó đến móc tim, gan.
Sáng nghe Cụ khỏe còn lên lưới, (*)
Tối báo tin buồn đã phát tang.
Nếu xuống cửu tuyền, sa địa ngục,
Hay lên bồng cảnh, dạo thiên đàng.
Phải coi hạt giống mình gieo cấy,
Quả báo nhãn tiền, chớ oán than.
(*) Internet
         Thật ra, khi hay tin Cụ quy liễu thì bần dân tui rất bàng hoàng vì không biết con đường Cụ ra đi sẽ về đâu? Bởi nếu xét về phần “tâm linh” thì không biết linh hồn của Cụ sẽ bay lên trời hay rơi xuống “đất”, “đất” ở đây hàm ý muốn nói đó là “địa ngục”, mà theo thuyết nhà Phật thì nếu linh hồn nào mà bị sa xuống “địa ngục”, thì có nghĩa là lúc sanh tiền người đó đã làm những chuyện thất nhơn, ác đức, ngược lại, những ai làm việc Thiện, tích Phúc, thì sẽ được lên Thiên Đàng dạo Bồng Cảnh.
          Bàn về tâm linh thì hình như hầu hết các chủ thuyết của các tôn giáo đều có chung mẫu số nhất thống là: một khi linh hồn nào mà được siêu thoát lên đến 9 tầng trời xanh mà Phật giáo gọi đó là về bồng cảnh, thiên đàng, hay tây phương cực lạc, v,v… còn nói theo Thiên Chúa giáo thì gọi đó là Hưởng Nhan Thánh Chúa hay được Chúa triệu về, gọi về. v.v…thì những linh hồn đó ắt hẳn lúc sanh tiền làm được những việc từ thiện, tích phúc.
        Để kết thúc bài Phiếm Luận hôm nay với chủ đề là thuật ngữ của tính từ “vô thường”, mà trong vũ trụ Nhân Sinh Quan của thời đại “siêu điện toán” này nó thật là “tiếu lâm” v.v… và chủ đích của tôi chỉ là cống hiến đến các thân hữu, đọc để vui chơi trong lúc nhàn rỗi chớ không ngoài mục đích nào khác hay châm chích một cá nhân nào.
Trân trọng.
ĐôngThiênTriết