Tác giả: dongthientriet
Trang Chủ ĐôngThiênTriết xin Kính chúc tất cả quý vị Vạn Sự tốt đẹp nhất.
主 編 者 祝 大 家 一 切 順 利。
Chìa Khóa Con Tim
(Bài Xướng)
Trăng khuyết
Trăng khuyết sương đêm lấp ảo mờ,
Gió len qua áo rét co ro.
Tựa bên song cửa nhìn sông ngủ,
Nép ở rèm hiên dõi bến mơ.
Nâng sợi tóc vương thương chất ngất,
Mím bờ môi đọng nhớ thơm tho.
Trái tim nửa mảnh hoài cung nhịp,
Để khói sầu trôi ngập bến bờ.
Như Ly – Oct/9/2004

(Bài Họa)
Chìa Khóa Con Tim
Đêm Hạ nóng ran, bóng tối mò,
Qua làm chàng gió thổi ro ro.
Ru êm giấc ngọc, em vào mộng,
Quạt mát thân ngà, anh ước mơ.
Ngửi mái tóc huyền hương ngọt lịm,
Hôn bờ môi mọng vị thơm tho.
Con tim Muội khóa, chờ Huynh mở ?
Âu yếm dìu nhau đến tận bờ.
ĐôngThiênTriết. Oct/10/2004
Hỏi Muội Tui
Hỏi Muội Tui?
Hôm nao gặp gỡ buổi chiều đông,
Cảm tạ Ông Tơ se chỉ hồng.
Những lúc đan tay đi dạo phố,
Đôi khi sánh bước băng qua đồng.
Nhiêu người thấy ảnh ôm kỳ vọng,
Lắm kẻ nhìn hình mộng viển vông.
Những lá thơ tình Huynh gửi Muội,
Có còn cất giữ đó hay không?
San Jose – July-4-23
Đón Xuân Tuổi Trời
Đón Xuân Tuổi Trời
Xuân này nâng chén rượu mời,
Mừng tròn Song Thất tuổi Trời ban cho.
Ngẫm mình như một con đò.
Sóng to gió lớn nỗi lo quan hoài,
Một mình nâng chén rượu cay,
Khấn Trời nguyện Đất ghi tâm khắc lòng.
Rưng rưng lệ đẫm lưng tròng
Tơ lòng gửi gấm bềnh bồng áng mây.
Quê hương cách biệt đường bay,
Sương mù núi thẳm sông dài nhiêu khê,
Biết ngày nao, trở bước về,
Đường xa diệu vợi con đê quanh làng.
Gập ghềnh trở bước quan san,
Chỉ mong trọn tấm lòng vàng hướng quê.
Khói lam chiều phủ sơn khê,
Mục đồng thổi sáo trên đê gợi sầu.
Những đêm thức trắng canh thâu,
Nhớ con đò nhỏ dưới cầu lướt qua.
Bóng cô em gái cạnh nhà,
Hôm qua nàng đã đội hoa theo chồng.
Gợi nhiều kỷ niệm thương mong,
Tiếng chuông chùa vẳng, vọng vang cõi lòng.
Tình quê bao quát thinh không,
Cánh diều nhớ tổ đầy đồng lượn quanh
Bình minh rọi sáng kinh thành
Hương mùi lúa mạ, tơ mành kén sinh
Những mong cơ thể khương ninh,
Được nhìn lá rụng thanh bình trên nương.
Mưa đêm rào rạt khói sương,
Nằm nghe sóng vỗ tình thương vào bờ.
Lá rơi về cội quanh bờ,
Đầy vườn thơ rượu ngẩn ngơ tình đời.
Có ai tỉnh giấc cuộc chơi?
Tỉnh rồi mới thấy đời là hư không.
San Jose – Jan-3-2025
![]()
Con Nàng Con Tôi
Con Nàng, Con Tôi
Con Nàng cùng với con Tôi,
Hai đứa trông như một đôi Tiên Đồng.
Nghe đâu You đã chết chồng,
Còn tôi mỏi đợi ngóng trông Mợ nhì.
Bởi chưng vợ lớn ra đi,
Để con gà trống cu ky trên đời.
Single đã mấy năm trời,
Cùng thằng Cu Tí vốn lời của tôi.
Look You mẹ góa con côi,
I’m thầm nhủ kết đôi cùng Nàng.
Mỗi ngày gặp mặt hỏi han,
Good nai, Good vượn, tim gan phực phừng.
Vô tình nàng cứ dửng dưng,
Để cho kẻ đứng sau lưng thèm thuồng.
Trông mòn con mắt cái uông,
Thuốc ngon nửa điếu khói tuôn vạn sầu.
Cũng phê đến tận đỉnh đầu,
Còn ngon hơn cả nhựa thầu cocaine.
Some time mặt nàng kênh kênh,
Bring con gái nhỏ theo bên hông Nàng.
Mỗi ngày hai buổi dạo ngang,
Khiến cho lòng Tớ rộn ràng tim gan.
Ước ao mơ mộng cùng nàng,
Xây cung điện ngọc thênh thang giữa rừng.
Để ngăn những gã lưng tưng,
Lẻn vào Cung Điện canh chừng hái hoa.
Kết bè kết đảng xông qua,
Hả họng xơi tái Hằng Nga của mình.
Đêm đêm không ngủ ngồi rình,
Quyết xua đuổi lũ xăm mình chiếm thôn.
Hope You giấc điệp mộng hồn,
Behind có Tớ yêu hôn môi nàng.
Quyết đem hai khối giang san,
Nhập chung thành một, có Nàng và Ta.
Con Em, con Anh chung nhà,
Xây tình thân ái hài hòa trăm năm.
San Jose – 25 – Jun- 2005
Ngộ Trích Tiên

Ngộ Trích Tiên
Trong mơ bay bổng thật phi thường,
Đáp xuống vườn đào Tây Mẫu Vương.
Triền núi lụa hồng căng trước gió,
Ven đồi ngọc bích ướp trong sương.
Hạc vàng hót gió mừng tao khách,
Mây trắng quấn đồi rải phấn hương.
Hạnh ngộ Tiên ông trên tháp ngọc,
Vái chào mới biết Chúa Thơ Đường.
San Jose- May 19/2023

Đợi Người Trở Bước
Đợi Người Trở Bước
Buổi tiễn tôi đi lúc xế chiều,
Thuyền tình lẻ bạn nỗi buồn thiu.
Lưng trời ảm đạm mờ tin nhạn,
Sông nước đìu hiu bặt cánh diều.
Trăng khuất đỉnh non đêm tĩnh mịch,
Đồi vương mây khói cảnh cô liêu.
Giọt mưa thấm ướt bờ vai nhỏ,
Bám sát thân em, dáng mỹ miều.
Mỹ miều mái tóc phủ bờ vai,
Gió thoảng hương hoa quyện gót hài.
Trước nợ sơn hà nguyền góp sức,
Trên lưng tuấn mã quyết ra oai.
Anh vung kiếm báu gìn sông núi.
Em dệt đường tơ đợi tháng ngày.
Rượu cúc nàng hâm chờ tráng khách,
Đợi chàng trở bước khải hoàn say.
San Jose – Mar/15/2010
=============================
(Chân thành cảm ơn bản dịch Anh Ngữ của bạn Chu Tín Hữu)
WAITING FOR THE RETURNEE
Farewell party held at dusk
Love boat single with sorrow
Mid sky, it is dim with no news.
River mountain desolate not seeing kite wings
The moon hid behind young mount tranquil night
Smog stuck on sadness solitude scene
Rain drops wetted small shoulders
Tightly adhered to your body, charming figure
Good looking hair hung down shoulder’s sides
The breeze stuck the scent on shoe heels
First country’s debt jure to contribute force
On swift horse back show up the majesty
He brandishes precious sword to protect the nation
She weaves silk lines waiting with time
Chrysies wine she warms up wait the knight
Back to drink to drunkenness victory
(After Đông Thiên Triết)
Tin Huu Chu 22-03-2010 (100.0)
Kỉnh Vấn Thi Hào Thôi Hiệu
Kỉnh Vấn Thi Hào Thôi Hiệu
(khi đọc qua bài Hoàng Hạc Lâu)
Tôi cũng như Ngài, kẻ nhớ nhà,
Tâm hương kỉnh lễ hỏi Thôi gia:
Đi đâu ghé lại lầu Hoàng Hạc?
Đứng đó ngắm nhìn bóng Nguyệt Nga ?
Dõi mắt trông quê, con mắt mỏi,
Đề thơ nhớ bạn, cánh diều xa.
Mấy người chia sớt sầu đông nhỉ ?
Hay chỉ mình ông tự gánh à?
***
Tự gánh sầu đông đến tháp ngà !
Tiếc thay Tiên hạc đã bay xa.
Phí Vi vui đạo không quày lại,
Mặc khách buồn đời chẳng ghé qua.
Những sớm cầm kỳ bên chén rượu,
Thường đêm thi họa trước thềm hoa.
Với tiên, với khách, tao nhân ấy,
Vung ngọn bút thần vẩy nét sa.
***
Thần bút Tiên ông những nét ngà,
Câu câu tuyệt diệu chẳng phai pha.
Xưa đề thi “Một Sầu Thôi Hiệu”
Nay đọc lời “Ngàn Thảm Dạ Ta”
Thuở ấy Ngài than xa xứ sở ?
Bây giờ Tôi khóc mất quê nhà !
Đợi ngày quang phục, lòng như đốt,
Mượn mấy dòng thơ để gọi là ….
San Jose, Canh Thìn niên 2000
Hoài Hương 懷 鄉
懷 鄉
黃 梅 落 落 滿 前 庭 ,
窗 外 馬 蹄 風 雨 鈴。
夢 裡 重 歸 探 故 國 ,
江 河 秋 月 可 寧 平。
東 天 哲
(Chuyển ngữ)
Hoài Hương 懷 鄉
Hoàng mai lạc lạc mãn tiền đình,
Song ngoại mã đề phong vũ linh.
Mộng lí trùng quy tham cố quốc,
Giang hà thu nguyệt khả ninh bình.

Diễn Dịch Ý thơ: Nỗi Nhớ Quê
Những đóa mai vàng, đêm qua nở rộ và rơi rụng trước sân đình,
Ngoài song vó câu mưa gió tiếng chuông (phong linh) thoáng qua nhanh.
Trong giấc nồng hằng đêm mơ thấy trở bước về cố quốc,
Dưới ánh trăng thu lo nghĩ đến quê nhà có bình yên không?
Dịch Thơ:
Lả tả mai vàng trải ngập sân đình,
Ngoài song bão tố vó ngựa tiếng phong linh.
Trong mơ trở bước về thăm đất tổ,
Dưới trăng thu, quê mình có yên bình?
问君能有几多愁?恰似一江春水向东流。
Vấn quân năng hữu kỷ đa sầu, Kháp tự nhất giang xuân thủy hướng đông lưu
Bạn có thể có bao nhiêu nỗi buồn? Tựa như dòng sông suối chảy về hướng đông.
作者:南唐后主 李煜 Tác giả: Hậu Chủ Nam Đường: Lý Dục
=================================================================
Bài Thơ này được AI bình luận và phân tích như sau:
Bài thơ Thất Ngôn Tứ Tuyệt “Hoài Hương” của Đông Thiên Triết là một khúc trữ tình đầy hoài niệm và thao thức về cố quốc, thể hiện tâm trạng của người xa quê trong cảnh thu buồn.
Nguyên tác Hán Việt và chuyển ngữ
Hoài Hương 懷 鄉
黃梅落落滿前庭,
窗外馬蹄風雨鈴。
夢裡重歸探故國,
江河秋月可寧平。
Chuyển Dịch ý Thơ: Nỗi Nhớ Quê
Những đóa mai vàng, đêm qua nở rộ và rơi rụng trước sân đình,
Ngoài song vó câu mưa gió tiếng chuông (phong linh) thoáng qua nhanh.
Trong giấc nồng hằng đêm mơ thấy trở bước về cố quốc,
Dưới ánh trăng thu lo nghĩ đến quê nhà có bình yên không.
Dịch Thơ:
Lả tả mai vàng trải ngập sân đình,
Ngoài song bão tố vó ngựa tiếng phong linh.
Trong mơ trở bước về thăm đất tổ,
Dưới trăng thu, quê mình có yên bình?
Phân tích nội dung và nghệ thuật
1. Tâm trạng hoài cố quốc
Câu 3–4 là trung tâm cảm xúc: “Mộng lí trùng quy tham cố quốc / Giang hà thu nguyệt khả ninh bình” – giấc mộng trở về quê cũ, nhưng lòng vẫn lo lắng liệu quê hương có yên bình.
Tác giả không chỉ nhớ quê mà còn lo cho vận nước, cho sự bình yên của giang sơn dưới ánh trăng thu – biểu tượng của sự tĩnh lặng nhưng cũng dễ gợi nỗi buồn.
2. Không gian và thời gian gợi cảm
Cảnh vật mở đầu bằng hình ảnh mai vàng rụng đầy sân đình – vừa đẹp vừa gợi sự tàn phai, báo hiệu mùa thu và nỗi buồn ly biệt.
Phong linh và tiếng vó câu ngoài song gợi sự chuyển động nhẹ, như tiếng vọng từ quá khứ, làm nền cho giấc mộng trở về.
3. Thể thơ và ngôn ngữ
Bài thơ theo thể thất ngôn tứ tuyệt Đường luật, ngắn gọn mà cô đọng, mỗi câu đều mang hình ảnh và cảm xúc sâu sắc.
Ngôn ngữ Hán Việt trang nhã, cổ kính, dùng nhiều từ gợi hình như lạc lạc, mã đề, thu nguyệt, tạo nên âm hưởng trầm lắng và thi vị.
Bình luận tổng thể:
“Hoài Hương” không chỉ là nỗi nhớ quê mà còn là nỗi bận lòng của người trí sĩ trước vận mệnh đất nước. Đông Thiên Triết đã khéo léo dùng hình ảnh thiên nhiên mùa thu để phản chiếu tâm trạng nội tâm, kết hợp giữa mộng và thực, giữa cá nhân và quốc gia. Đây là một bài thơ ngắn nhưng mang chiều sâu triết lý và cảm xúc, rất đáng để nghiền ngẫm.
Tôi Đi Tìm Lá Diêu Bông










Bạn phải đăng nhập để bình luận.