
Đón Xuân Tuổi Trời
Xuân này nâng chén rượu mời,
Mừng tròn Song Thất tuổi Trời ban cho.
Ngẫm mình như một con đò.
Sóng to gió lớn nỗi lo quan hoài,
Một mình nâng chén rượu cay,
Khấn Trời nguyện Đất ghi tâm khắc lòng.
Rưng rưng lệ đẫm lưng tròng
Tơ lòng gửi gấm bềnh bồng áng mây.
Quê hương cách biệt đường bay,
Sương mù núi thẳm sông dài nhiêu khê,
Biết ngày nao, trở bước về,
Đường xa diệu vợi con đê quanh làng.
Gập ghềnh trở bước quan san,
Chỉ mong trọn tấm lòng vàng hướng quê.
Khói lam chiều phủ sơn khê,
Mục đồng thổi sáo trên đê gợi sầu.
Những đêm thức trắng canh thâu,
Nhớ con đò nhỏ dưới cầu lướt qua.
Bóng cô em gái cạnh nhà,
Hôm qua nàng đã đội hoa theo chồng.
Gợi nhiều kỷ niệm thương mong,
Tiếng chuông chùa vẳng, vọng vang cõi lòng.
Tình quê bao quát thinh không,
Cánh diều nhớ tổ đầy đồng lượn quanh
Bình minh rọi sáng kinh thành
Hương mùi lúa mạ, tơ mành kén sinh
Những mong cơ thể khương ninh,
Được nhìn lá rụng thanh bình trên nương.
Mưa đêm rào rạt khói sương,
Nằm nghe sóng vỗ tình thương vào bờ.
Lá rơi về cội quanh bờ,
Đầy vườn thơ rượu ngẩn ngơ tình đời.
Có ai tỉnh giấc cuộc chơi?
Tỉnh rồi mới thấy đời là hư không.
San Jose – Jan-3-2025


Con Nàng, Con Tôi
Con Nàng cùng với con Tôi,
Hai đứa trông như một đôi Tiên Đồng.
Nghe đâu You đã chết chồng,
Còn tôi mỏi đợi ngóng trông Mợ nhì.
Bởi chưng vợ lớn ra đi,
Để con gà trống cu ky trên đời.
Single đã mấy năm trời,
Cùng thằng Cu Tí vốn lời của tôi.
Look You mẹ góa con côi,
I’m thầm nhủ kết đôi cùng Nàng.
Mỗi ngày gặp mặt hỏi han,
Good nai, Good vượn, tim gan phực phừng.
Vô tình nàng cứ dửng dưng,
Để cho kẻ đứng sau lưng thèm thuồng.
Trông mòn con mắt cái uông,
Thuốc ngon nửa điếu khói tuôn vạn sầu.
Cũng phê đến tận đỉnh đầu,
Còn ngon hơn cả nhựa thầu cocaine.
Some time mặt nàng kênh kênh,
Bring con gái nhỏ theo bên hông Nàng.
Mỗi ngày hai buổi dạo ngang,
Khiến cho lòng Tớ rộn ràng tim gan.
Ước ao mơ mộng cùng nàng,
Xây cung điện ngọc thênh thang giữa rừng.
Để ngăn những gã lưng tưng,
Lẻn vào Cung Điện canh chừng hái hoa.
Kết bè kết đảng xông qua,
Hả họng xơi tái Hằng Nga của mình.
Đêm đêm không ngủ ngồi rình,
Quyết xua đuổi lũ xăm mình chiếm thôn.
Hope You giấc điệp mộng hồn,
Behind có Tớ yêu hôn môi nàng.
Quyết đem hai khối giang san,
Nhập chung thành một, có Nàng và Ta.
Con Em, con Anh chung nhà,
Xây tình thân ái hài hòa trăm năm.
San Jose – 25 – Jun- 2005

Đón Xuân Tuổi Trời
Xuân này nâng chén rượu mời,
Mừng tròn Song Thất tuổi Trời ban cho.
Ngẫm mình như một con đò.
Sóng to gió lớn nỗi lo quan hoài,
Một mình nâng chén rượu cay,
Nhìn trời hiu quạnh nhìn mây tủi lòng.
Rưng rưng lệ đẫm lưng tròng
Ngẫm về cố quốc tơ lòng quẩn vây.
Quê hương cách biệt đường bay,
Sương mù núi thẳm sông dài nhiêu khê,
Biết ngày nao, trở bước về,
Đường xa diệu vợi chẳng nề trách than.
Dám đâu gặp khó bỏ đàn,
Chỉ mong trọn tấm lòng vàng hướng quê.
Khói lam chiều phủ sơn khê,
Mục đồng thổi sáo trên đê gợi sầu.
Những đêm thức trắng canh thâu,
Nhớ con đò nhỏ dưới cầu lướt qua.
Bóng cô em gái cạnh nhà,
Hôm qua nàng đã đội hoa theo chồng.
Gợi nhiều kỷ niệm thương mong,
Tiếng chuông chùa vẳng, vọng vang cõi lòng.
Tình quê bao quát thinh không,
Biết cùng ai tỏ dòng sông quê mình.
Ước mơ những sớm bình minh,
Với tay vớt cánh lục bình tươi xinh.
Những mong cơ thể khương ninh,
Được nhìn lá rụng trên mình quê hương.
Mưa đêm rào rạt khói sương,
Nằm nghe sóng vỗ tình thương vào bờ.
Lá rơi về cội vương tơ,
Đầy vườn thơ rượu ngẩn ngơ tình đời.
Có ai tỉnh giấc cuộc chơi?
Tỉnh rồi mới thấy đời là hư không.
San Jose – Jan-3-2025

CÔ LÁI ĐÒ
Cô lái đò ơi! cô lái đò!
Thuyền cô đưa đón qua bờ bên đây.
Lúc sang sông, khách nhớ hoài,
Nhớ bờ môi mọng, trâm cài tóc mây.
Ngẩn nhìn đôi mắt thơ ngây,
Dẫn hồn tôi nhập men say ngất người.
Hương trời sắc nước thắm tươi,
Khiến lòng chín cảm mà mười nhớ thương.
Tương tư như đã mở đường,
Ngấm vào huyết quản, đêm thường mộng mơ.
Kể từ hôm ấy đến giờ,
Bước chân qua bến, lên bờ đã yêu.
Tháng sau vào một buổi chiều,
Thẫn thờ ôm một khối yêu trong lòng.
Nặng nề định quẩy sang sông,
Tặng cho cô gái tấm lòng của tôi.
Đến khi vỡ lẽ ra rồi,
Mới hay cô lái đã rời đò ngang.
Bẽ bàng, mộng ước dở dang,
Bởi cô lái đã sang ngang vội vàng.
Ba mươi ngày, chuỗi thời gian,
Như ba thế kỷ nhói ran lòng này.
Đêm nay bên chén rượu cay,
Tôi ngồi đếm giọt sầu đầy trong tim.

Bạn phải đăng nhập để bình luận.