Trang Thơ Hán Việt

Tự Trào Bài 1

8 Bài Tự Trào – Bài 1
Tật Chẳng Chừa: Tuổi 58

Tuổi trội ngũ tuần, tật chẳng chừa,
Phong lưu thơ rượu cứ cù cưa.
Leo đèo đổ dốc hơi không thiếu,
Cuốc bộ chạy đua sức có thừa.
Nếu phải đêm ba gieo sóng gió,
Hay là ngày bảy hứng mây mưa.
Cốt gân vẫn đủ tuôn năm vận,
Khí lực 
quá dư lúc cấy, bừa.

Bính Tuất/2006.

Phân Ưu

Khóc Nhà Báo Nguyên Trung

Phân Ưu:

Vô cùng thương tiếc nhà báo Nguyên Trung, nguyên là chủ bút tuần báo Chánh Đạo tại San Jose, và ông cũng là Gs NGÔ VĂN BẰNG, đã giũ sạch bụi hồng trần vào ngày 06 tháng 9 năm 2023, tại Nursing home, San Jose. California.
Thành Tâm chia buồn cùng phu nhân của nhà báo Nguyên Trung là bà Cao Ánh Nguyệt, đương kim chủ nhiệm tờ Phụ Nữ California, cùng bửu quyến. Nguyện cầu hương linh Gs Ngô Văn Bằng tức nhà báo Nguyên Trung sớm siêu thoát đến bến bờ cực lạc.
Nhà Thơ:
ĐôngThiên Triết Khấp Bái

Khóc Nhà Báo Nguyên Trung!

Nhận được hung tin, hạ bút liền,
Nguyên Trung Nhà Báo mới du thiên.
Tâm hương tiễn phách về bồng cảnh,
Trà tửu nguyện hồn đến cõi tiên.
Bằng hữu ghé thăm sao nín lặng!
Thê nhi khóc gọi cứ nằm yên!
Cuộc chơi chửa dứt chàng đành bỏ!
Để bạn bè thương nhớ bạn hiền.
ĐôngThiênTriết Khấp Bái
Sep 6/2023
 *********

 

Trang Thơ Hán Việt

Thơ HV. Nhật Xuất

 
日   出
山露紅球霜霧輕,
秋風蝴蝶激花情。
莫愁遇困前途岸
笑傲誰知步過
唐詩-東天哲
聖荷西-4月15日2025

Chuyển Ngữ: Nhật Xuất
Sơn lộ hồng cầu sương vụ khinh,
Thu phong hồ điệp kích hoa tình.
Mạc sầu ngộ khốn tiền đồ ngạn,
Tiếu ngạo thùy tri bộ quá trình.
Dịch Thơ: Mặt Trời Mọc
Vầng hồng ló dạng lấn màn sương,
Bướm cợt vờn hoa gió reo khắp vườn.
Ngại gì gặp khốn bờ đang đến,
Cười khẽ, ung dung chân bước giáp nẻo đường
 

Thơ Xướng Họa (Toàn Bộ)

VBXH. Thú Tiêu Dao

Bài Xướng: Thú Tiêu Dao

Chẳng lợi danh chi lại hóa hay
Chẳng ai phiền lụy chẳng ai rầy
Ngoài vòng cương tỏa chân cao thấp
Trong thú yên hà mặt tỉnh say
Liếc mắt coi chơi người lớn bé
Vểnh râu bàn những chuyện xưa nay
Của trờì trăng gió kho vô tận
Cầm hạc tiêu dao đất nước này
Nguyễn Công Trứ
Họa vần 1/- Thú Tiêu Dao

Vui đời ẩn dật vậy mà hay
Chẳng bị lôi thôi chẳng bị rầy
Sáng vịnh chiều doi thơ mệt xỉu
Trưa bè tối bạn rượu ngà say
Không bàn thế sự từ bao thuở
Miễn luận nhân tình tự bấy nay
Trăng gió đầy kho ta cứ hưởng
Bon chen chi ở thế gian này
Thích Viên Như
(Linh Sơn Cổ Tự/Đà Lạt)
 
Họa vần 2/-Thú Tiêu Dao
Người xưa xử trí thật là hay
Rũ áo từ quan khỏi sợ rầy
Bỏ chốn công hầu thi tửu hứng
Lìa nơi khanh tướng rượu chè say
Dù vàng lọng tía niềm vui cũ
Thẻ ngọc đai ngà nỗi chán nay
Kệ sớm kinh chiều siêng tụng niệm
Tham chi trói buộc bến mê này
Thích Viên Thức
Chùa Lâm Tì Ni/Đà Lạt)
Họa vần 3/- Thú Tiêu Dao
Rũ áo từ quan ngẫm quá hay,
Sáng thơ chiều rượu chẳng ai rầy.
Xa vòng cương tỏa dù bần túng,
Đến chốn yên hà mặc tỉnh say.
Thiên hạ đời ni so thuở trước,
Nhân tình lúc nọ sánh thời nay.
Thảy lên cân thử thì y hệt,
Bởi tại Bến Mê sách nhiễu này.
ĐôngThiênTriết SJ- Aug/23/25
Thất Ngôn Bát Cú

Vu Lan mùa Báo Hiếu

Vu Lan Mùa Báo Hiếu

Nghe tiếng chuông ngân, Ánh Đạo Vàng,
Biết rằng Mùa Báo Hi
ếu gn sang.
Sen hồng khoe sắc hương đầy ngõ,
Bướm trắng vờn hoa phấn
 rp đàng.

Thương M sanh thành ơn cúc dc,
Nh
Cha nuôi dưỡng nghĩa cưu mang.
Ghé qua Thiền Viện lòng thành kh
n,
Nghi ngút nhang trầm
quyện hạt tràng.
San Jose -2022
Thất Ngôn Bát Cú

Hứng Đề

 

Hứng Đề

Chiều hôm vẳng tiếng ngân chuông,
Cảnh đó còn đây gió rét luồn.
Tuyết phủ trên ngàn mây dẫn lối,
Hoa trôi dưới vực nước đưa nguồn.
Nhắc xưa bậu dỗi đời thêm thảm,
Khơi cũ nàng hờn chuyện dĩ buồn.

Hồi ức tình đầu hai đứa đã…
Thuyền neo, đêm ấy nguyệt đầy xuồng.
San Jose – April/20/2024
Thất Ngôn Bát Cú

Đêm Thu

ĐÊM THU

Đêm thu vằng vặc sáng quanh vùng,
Rảo bước qua cầu kiếm Cái Dung.
Mặt nước nàng trăng nằm vẫn lội,
Đáy sông chú cuội đứng mà rung 1)
Đôi gò bồng đảo xinh như gấm
Một cụm rong rêu mịn tựa nhung.
Khêu gợi thế này đi chẳng nỡ,
Ở thì cũng dở chẳng ai dùng.
1)- thì ra bóng mình in đáy nước
San Jose Jan – 2 -2025
Thơ Xướng Họa (Toàn Bộ)

VBXH. Nhạc Sầu

(VBXH) Bài Nhạc Sầu của nhà thơ Cù Huy Cận

Bài Họa “Xin Ứng Quẻ” dưới đây, Họa theo Nguyên 37 Vận trong bài NHẠC SẦU của nhà thơ Cù Huy Cận (gồm có 37 câu). Bài họa này vào lúc nhà thơ Huy Cận vừa ra đi độ chừng 10 hôm, với hảo ý đưa tiễn vong linh người quá cố một đoạn đường và xin chia buồn cùng tang quyến, đồng thời khấn cầu hương linh nhà thơ ứng cho xin một quẻ.
Khấp bái:
Xin Ứng Quẻ:

Bác nằm ngủ một giấc “mê” đến thế !
Nên không hay dân chúng bỏ thiên đường.
Tuôn ra biển, xác thối trộn hơi sương,
Thây trôi nổi dưới cơn mưa tầm tã.

Nghe “Nhạc Sầu” làm đau lòng xác lá,
Cây cũng buồn vì chim chóc xa cành.
Bởi tiếng hót như đứt đoạn mỏng manh,
Do thấy triệu kẻ vượt biên chết thảm vậy.
Rồi trái đất bỗng dưng ngừng lực đẩy !
Vì đau thương thấy xác chết hôm nào.
Trời sậm buồn mây xám phủ non cao,
Mưa trút xuống khóc thương theo ngọn gió.

Thê nhi đó, sao bác đành lìa bỏ ?
Cõi thiên đường xã nghĩa, bác đã quen.
Nay khăn gói vĩnh biệt xa ba miền,
Đến xứ lạ cửu tuyền buồn gấp mấy.
Dưới chín suối nhìn trần gian nhún nhảy,
Khác khi xưa lúc bác mới lìa đời.
Kẻ đến tiễn người gần đất xa trời,
Không dám cười, ngại âm hồn bác tủi,

Lúc thắp hương chỉ dám gật đầu cúi,
Đủ vui lòng hồn bác dưới đáy mồ.
Cầm nắm đất trong tay cứ quăng vô,
Cho núm mộ cao lên nghênh gió áp.


Xác thân bác từ nay nằm thẳng tắp,
Vết xe tang xã nghĩa lúc qua ghềnh.
Đến cuối nẻo chắc không còn rộng mênh,
Xót xa dạ khi tiễn người ly biệt !

Và hồn ơi ! Bác có nghe thống thiết ?
Của triệu người đói rét chết cô đơn,
Họ tự vẩn, lúc hồn bác chập chờn.

Vì nhà cửa nát tan chiều nắng xế,

Bác nằm ngủ mà sao “mê” đến thế ?
Khúc “Nhạc Sầu” nghe ảo não tang thương,
Triệu oan hồn chết thảm đổ máu xương.
Thắp nén nhang khấn cầu bác ứng quẻ:
Hỏi: Sao triệu người bỏ nước ra đi nhiều đến thế ?
ĐôngThiênTriết/Feb/29/2005
—————————————–
(Bài Xướng)
Nhạc Sầu
Ai chết đó ? Nhạc sầu chi lắm thế!
Chiều mồ côi, đời rét mướt ngoài đường,
Phố đìu hiu màu đá cũ lên sương.
Sương hay chính bụi bay tàn lả tả ?

Từng tiếng lệ: ấy mộng sầu úa lá,
Chim vui đâu ? Cây đã gãy vài cành .
Ôi chiều buồn, sao nắng quá mong manh!
Môi tái nhợt, nào cười mà héo vậy!
Ai chết đó, trục xoay vần bánh đẩy,
Xe tang đi về tận thế giới nào ?
Chiều Ðông tàn lạnh xuống tận trời cao,
Không lửa ấm, chắc hồn buồn lắm đó .

Thê lương vậy mà ai đành lìa bỏ,
Trần gian sao ? Ðây thành phố đang quen .
Nhưng chốc rồi nẻo vắng đã xa miền,
Ðường sá lạ, ôi lạnh lùng biết mấy ?
Và ngựa ơi, đi nhịp đằm, chớ nhảy,
Kẻo thân đau, chưa quên nệm giường đời,
Ai đi đưa, xin đưa tới tận nơi,
Chớ quay lại nửa đường mà làm tủi,
Người đã chết, một vài ba đầu cúi,
Dăm bảy lòng thương xót đến bên mồ,
Ðể cho hồn khi sắp xuống hư vô,
Còn được thấy trên mặt người ấm áp,
Hình dáng cuộc đời, từ đây xa tắp .
Xe tang đi, xin đường chớ gập ghềnh,
Không gian ơi, xin hẹp bớt mông mênh,
Ảo não quá, trời buồn chiều vĩnh biệt,

Và ngươi nữa, tiếng gió buồn tha thiết,
Xin lặng giùm cho nhẹ bớt cô đơn,
Hàng cờ đen, lá bóng quạ chập chờn,

Báo tin xấu, dẫn hồn người đã xế ….
Ai chết đó ? Nhạc buồn sao lắm thế !
Kèn đám ma, hay tiếng ấy đau thương,
Của cuộc đời, ai rút tự trong xương !
Tiếng nức nở, gửi gió đường quạnh quẽ,
Sầu chi lắm, trời ơi chiều tận thế !
Huy Cận

Thơ Xướng Họa (Toàn Bộ)

VBXH. Đêm Xuân

 
(Bài Xướng) Đêm Xuân
Lơ lửng từng mây vọng tiếng tơ,
Ðêm trong như kính dịu thu mờ.
Phấn sương điểm má đào thơ thớ,
Gương nước soi mày liễu nhởn nhơ.
Mượn lược nường trăng soi chải tóc,
Khai tình chị gió lá đề thơ.
Bồng lai một giấc muôn năm cũ,
Mơ ước chi cho bướm phỉnh phờ.

Quách Tấn
(Bài Họa) – Đêm Xuân
Yểu điệu nàng Hằng giải phím tơ,
Xong rồi phóng xuống nước nằm chờ,
Mặt hồ hai cụm hồng hồng nịn.
Dưới đáy một gò nhẳn nhẳn nhơ,
Cánh gió lẳng lơ đùa sóng nhạc,

Giọt sương lơi lả nhểu cung thơ.
Đêm nay ngọc thố trau tria sắc,

Bầu bạn Đường Minh đến mệt phờ.
San jose – May 15/2024
 

Tạo trang giống vầy với WordPress.com
Hãy bắt đầu