Vui Bút Xướng Họa

VBXH-Hương Xoan

hoa-xoan03
Nhân một hôm, gặp lại người bạn cũ ở cùng quê đến thăm, rồi trong lúc trà dư tửu hậu, tán gẫu những chuyện xa xưa thời vàng son của tuổi trẻ với “mối tình đầu nhiều kỷ niệm khó quên”.
Nghĩ cuộc đời người đúng là giấc phù du, mới thoáng đó mà đã trôi qua như bóng câu qua cửa và nay thì tóc đã điểm sương mà trong ký ức của mình, hình bóng cũ của “mối tình đầu” tuy nó đã xa xưa, nhưng khó mà phai mờ được.
Nhờ động cơ nhắc nhớ chuyện tình cảm xa xưa đó mà sau khi người bạn ra về, hứng bút làm bài thơ dưới đây, xin gởi đến quý vi hữu nhàn lãm.

Hương Xoan

Ngây ngất hương xoan, buổi hẹn thề,
Đôi ta tay dắt, bước qua đê.
Em cười dí dởm khi vừa đến,
Anh hát vu vơ lúc trở về.
Gợi nhớ bờ môi hình bóng cũ,
Ấp yêu suối tóc mối tình quê.
Cất trong ký ức bao năm tháng,
Thoáng giấc phù du đã cận kề.
Thoáng giấc phù du, dệt mộng thường,
Cung đàn lỗi nhịp khúc yêu đương.
Ven đường phượng vĩ, tơ lòng vấn,
Dưới ánh trăng ngà, sóng mắt vương.
Hạ nóng tình nồng, khơi nỗi nhớ,
Đông sầu nghĩa nặng, giữ niềm thương.
Mượn vò Cúc tửu tìm men ấm,
Hơi hướm đêm nào thuở cố hương!
Đông Thiên Triết 

Xin Hoạ bài Hương Xoan của Nhà Thơ Đông Thiên Triết :
TRĂM NĂM HOÀI CẢM

Này em còn nhớ những câu thề,
Hai đứa mình yêu sát cạnh đê.
Sông nước dịu êm vầng nguyệt tỏ,
Bầu trời trong mát gió thu về.
Hương trinh ngây ngất mang tình mộng,
Mái tóc suôn mềm chở nghĩa quê.
E ấp đôi ta… lòng rộn rã…
Đê mê hồn phách lúc môi kề !
Đê mê hồn phách buổi yêu đương,
Lòng quyết cuộc đời mãi vấn vương.
Vận thế nào hay đành nghịch chuyển,
Chuyện tình ôi phải  chịu buồn thương !
Trăm năm hoài cảm niềm dang dở,
Hai đứa sầu đau nỗi nghịch thường !
Bỗng chốc mái đầu xanh ngã bạc…
Đêm về thao thức nhớ quê hương !
Nhật Hồng Nguyễn Thanh Vân