
CÔ LÁI ĐÒ
Cô lái đò ơi! cô lái đò!
Thuyền cô đưa đón qua bờ bên đây.
Lúc sang sông, khách nhớ hoài,
Nhớ bờ môi mọng, trâm cài tóc mây.
Ngẩn nhìn đôi mắt thơ ngây,
Dẫn hồn tôi nhập men say ngất người.
Hương trời sắc nước thắm tươi,
Khiến lòng chín cảm mà mười nhớ thương.
Tương tư như đã mở đường,
Ngấm vào huyết quản, đêm thường mộng mơ.
Kể từ hôm ấy đến giờ,
Bước chân qua bến, lên bờ đã yêu.
Tháng sau vào một buổi chiều,
Thẫn thờ ôm một khối yêu trong lòng.
Nặng nề định quẩy sang sông,
Tặng cho cô gái tấm lòng của tôi.
Đến khi vỡ lẽ ra rồi,
Mới hay cô lái đã rời đò ngang.
Bẽ bàng, mộng ước dở dang,
Bởi cô lái đã sang ngang vội vàng.
Ba mươi ngày, chuỗi thời gian,
Như ba thế kỷ nhói ran lòng này.
Đêm nay bên chén rượu cay,
Tôi ngồi đếm giọt sầu đầy trong tim.

Đăng bởi dongthientriet
Trang Chủ ĐôngThiênTriết xin Kính chúc tất cả quý vị Vạn Sự tốt đẹp nhất.
主 編 者 祝 大 家 一 切 順 利。
Xem tất cả bài viết bởi dongthientriet
Bạn phải đăng nhập để bình luận.