Dẫn nhập nguyên nhân bài thơ này: số là vào năm 1997, lúc đó tôi có dịp qua bang Kansas thăm thú một người bạn, ngày hôm sau đúng vào dịp lễ Noel, nên ông bạn có tổ chức một tiệc vui đơn giản (bỏ túi), chỉ chút ít thức ăn và beer rượu và gia chủ có mời gia đình của Nhạn, (người con gái là chủ đề của bài thơ này) đến dự. Nhắc đến đây tôi còn cảm thấy tự xấu hổ, bởi vì tự lúc bấy giờ, chính mình lại tự trồng cây si với một đối tượng đáng tuổi em cháu, vì dung mạo của Nàng dịu dàng, mộc mạc nhưng không kém vẻ yêu kiều trong nét đẹp rất Chân Quê của cô thôn nữ gió nội hương đồng, và nàng có tên là Nhạn, cho nên bài thơ này tôi lấy tựa đề: “Cùng Nhạn” là nguyên nhân đó, và hôm ấy tôi có viết tay bài thơ này trao tận tay nàng sau buổi tiệc chia tay ra về, câu chuyện là như thế đó.
Thứ đến, bài thơ hôm nay chủ ý nhắc nhớ lại kỷ niệm cảm tình riêng xa xưa của chính mình, rất khó quên, nên tôi post lên đây cốt để chia sẻ cùng các bạn, chủ ý chỉ để đọc vui chơi trong lúc nhàn nhã, chớ không ngoài mục đích nào khác.
Trân trọng

Cùng Nhạn
Người đâu mới gặp đã vương tơ,
Hốt cả hồn Ta đến thẫn thờ.
Với ánh mắt huyền bao kẻ ước,
Cùng bờ môi mọng lắm người mơ.
Nôn nao nỗi nhớ từ hôm đó,
Rạo rực niềm yêu lúc bấy giờ.
Này Nhạn, con tim Qua đã lỡ…
Y… nàng với tất cả tình thơ.
San Jose – Dec 1997
Đăng bởi dongthientriet
Trang Chủ ĐôngThiênTriết xin Kính chúc tất cả quý vị Vạn Sự tốt đẹp nhất.
主 編 者 祝 大 家 一 切 順 利。
Xem tất cả bài viết bởi dongthientriet
Bạn phải đăng nhập để bình luận.